Bầu Thụy và tầm nhìn xây “kim tự tháp” bền vững cho bóng đá Việt Nam

Việc tăng số ngoại binh lên bốn cầu thủ mỗi đội được kỳ vọng nâng chất lượng V.League, nhưng đồng thời đặt ra một bài toán lớn hơn: làm thế nào nâng chất lượng phần đỉnh mà vẫn mở rộng cơ hội cho cầu thủ Việt Nam, đặc biệt là cầu thủ trẻ, và tạo dựng một chân đế đủ rộng cho bóng đá chuyên nghiệp phát triển bền vững.

Từ nhiều năm quan tâm và đồng hành cùng bóng đá, ông Nguyễn Đức Thụy đã ấp ủ việc mở rộng cấu trúc các giải quốc nội theo hướng V.League 16 đội, hạng Nhất 18 đội và phía dưới là hệ thống 20–30 đội được tổ chức phù hợp theo khu vực.

Từ những mô hình lớn đến bài toán riêng của Việt Nam

Đây không chỉ là câu chuyện tăng thêm vài đội bóng. Trong quá trình tìm hiểu con đường phát triển cho bóng đá Việt Nam, ông Nguyễn Đức Thụy đã trực tiếp tham quan, nghiên cứu nhiều mô hình tổ chức bóng đá tại Nhật Bản, Hàn Quốc và châu Âu, từ hệ thống J.League, K.League đến bóng đá Tây Ban Nha, Barcelona.

Điều được quan tâm không chỉ là cách vận hành những giải đấu hàng đầu, mà còn là cấu trúc kim tự tháp phía dưới: cách các hạng đấu kết nối với nhau, cách bóng đá gắn với địa phương, cộng đồng và cách tổ chức theo vùng ở những cấp độ phù hợp để nhiều CLB có thể tham gia mà vẫn bảo đảm khả năng vận hành.

a23f569e-8cca-4c11-9fab-1998e00cd044.jpg
296604cb-be61-481e-b9f5-6d3bf6a15023.jpg
Ông Nguyễn Đức Thụy thăm quan, tìm hiểu mô hình J.League tại Nhật Bản, tháng 11/2025.

Mỗi quốc gia có một điều kiện khác nhau. Vì vậy, mục tiêu không phải sao chép J.League, K.League hay Tây Ban Nha, mà nghiên cứu những mô hình thành công để tính toán một cấu trúc phù hợp với địa lý, kinh tế, nguồn lực xã hội hóa và đặc thù của bóng đá Việt Nam.

Mở rộng để nâng cả chất lượng lẫn cơ hội

Mùa 2026/27, V.League và Giải hạng Nhất đều có 14 CLB. Trong khi đó, mỗi đội V.League được sử dụng tối đa bốn ngoại binh trên sân. Ngoại binh tốt giúp nâng chất lượng, tốc độ và sức cạnh tranh của V.League. Nhưng ở chiều ngược lại, bóng đá Việt Nam cũng cần tạo thêm không gian thi đấu cho cầu thủ nội.

Theo định hướng này, V.League có thể từng bước nâng lên 16 đội, Giải hạng Nhất hướng tới 18 đội, phía dưới hình thành chân đế khoảng 20–30 đội, nghiên cứu tổ chức theo các khu vực phù hợp.

Hai đội V.League mới không chỉ là hai cái tên trên bảng xếp hạng. Đó là hàng chục vị trí thi đấu mới, thêm các trận đấu, thêm cơ hội cho cầu thủ trẻ và thêm những địa phương được hiện diện trên bản đồ bóng đá chuyên nghiệp.

Nếu không có một lộ trình mở rộng và giải pháp đủ dài hạn, vài năm tới bóng đá Việt Nam có thể đối diện một nghịch lý: lực lượng cầu thủ được đào tạo ngày càng nhiều nhưng số vị trí thi đấu chuyên nghiệp lại hữu hạn. Khi đó, không chỉ cầu thủ trẻ khó tìm cơ hội, mà ngay cả nhiều cầu thủ đang thi đấu tại V.League, hạng Nhất cũng có thể không tìm được đội bóng, buộc phải rời sân cỏ sớm hoặc tìm công việc khác để mưu sinh. Đó sẽ là sự lãng phí lớn đối với nguồn lực mà các CLB và cả nền bóng đá đã mất nhiều năm đào tạo.

Tăng số đội vì thế không phải mục tiêu cuối cùng. Điều quan trọng là mở rộng cả quy mô lẫn chất lượng của hệ thống.

Chân đế phải bắt đầu từ các địa phương

Một kim tự tháp không thể bền nếu chỉ mạnh ở phần đỉnh. Ở các hạng đấu phía dưới, việc nghiên cứu tổ chức theo khu vực có thể giúp giảm chi phí di chuyển, tạo điều kiện cho các CLB địa phương, doanh nghiệp và trung tâm đào tạo tham gia. Từ đó, bóng đá chuyên nghiệp có cơ hội hiện diện ở nhiều tỉnh, thành hơn và hình thành thêm những thị trường bóng đá mới.

Tuy nhiên, mở rộng không thể bằng mọi giá. Một CLB muốn bước vào hệ thống cần có nền tảng tài chính, sân vận động, cơ sở tập luyện, đào tạo trẻ, bộ máy quản trị và đáp ứng các tiêu chuẩn cấp phép. Thành tích có thể đưa một đội bóng lên hạng, nhưng nền tảng mới quyết định đội bóng ấy có thể tồn tại bao lâu.

Không chỉ đồng hành, mà cùng tạo nền tảng

Đó cũng là lý do việc huy động nguồn lực xã hội cho bóng đá cần đi xa hơn câu chuyện tài trợ. Những năm qua, ông Nguyễn Đức Thụy và LPBank đã dành nguồn lực hàng trăm tỷ đồng cho nhiều tầng của bóng đá Việt Nam. LPBank ba mùa liên tiếp là Nhà tài trợ chính V.League; Học viện LPBank Hoàng Anh Gia Lai nhận nguồn lực hàng chục tỷ đồng mỗi năm.

Bên cạnh đó, Thanh Hóa cùng nhiều đội hạng Nhất như Hòa Bình, Bà Rịa - Vũng Tàu, Đồng Nai, Khánh Hòa, Long An và Trẻ TP.HCM từng nhận được sự hỗ trợ trong những giai đoạn khó khăn, qua đó góp phần ổn định tổ chức, duy trì hoạt động và tiếp tục thi đấu. Cách tiếp cận này cho thấy việc đồng hành không chỉ dành cho phần đỉnh của hệ thống, mà còn hướng tới những đội bóng đang cần thêm nguồn lực để giữ được nền tảng và sự hiện diện của bóng đá tại các địa phương.

Trong một hệ thống được mở rộng, sự đồng hành có thể tiếp tục theo hướng làm việc cùng các địa phương, CLB và doanh nghiệp để xây dựng nền tảng tài chính, hoàn thiện cơ sở vật chất, quản trị, đào tạo, truyền thông, thương mại, qua đó giúp những đội bóng có tiềm năng đáp ứng tiêu chuẩn cấp phép và đủ khả năng duy trì lâu dài.

Bởi mục tiêu không phải tạo thêm những đội bóng để đủ số lượng, mà là tạo thêm những CLB có khả năng sống được, phát triển được và trở thành một phần của đời sống bóng đá địa phương.

Muốn vươn cao, phải xây nền móng đủ rộng

Một V.League 16 đội sẽ có ý nghĩa hơn nếu phía dưới là hạng Nhất đủ mạnh và một hệ thống rộng khắp tạo nguồn lực kế cận. Khi có nhiều CLB hơn, bóng đá Việt Nam có thêm cầu thủ được thi đấu, thêm địa phương tham gia, thêm khán giả, thêm thị trường và thêm nguồn lực xã hội. Phần đỉnh có điều kiện nâng chất lượng, trong khi phần chân đế ngày càng rộng và vững chắc.

Đó mới là ý nghĩa lớn hơn của câu chuyện tăng số đội: không chỉ mở rộng một giải đấu, mà từng bước xây dựng một kim tự tháp bóng đá Việt Nam đủ rộng ở chân đế, đủ mạnh ở tầng phát triển và đủ sức cạnh tranh ở đỉnh cao.