Mong ước ngày khai trường

Mong ước ngày khai trường
TP - Tổ chức hoành tráng với rất nhiều cờ hoa, khẩu hiệu, diễu hành, những lời phát biểu thiên về đối ngoại... Tất cả như nhằm khuếch trương danh tiếng của trường với các vị khách mời hơn là dành cho chính chủ nhân đích thực của buổi lễ khai giảng - các em học sinh. Dường như căn bệnh thành tích, hình thức trong giáo dục vẫn ẩn hiện đâu đây ngay từ ngày khai trường...
Ngày khai giảng phải thật sự là ngày hội của học sinh
Ngày khai giảng phải thật sự là ngày hội của học sinh.

Tập hô... chúc mừng đại biểu  

GS Ngô Bảo Châu: Khai giảng ở nước ngoài vui vẻ mà ấm áp

Ở nước ngoài, lễ khai giảng của con chúng tôi được tổ chức rất giản đơn. Trẻ con không phải xếp hàng, mà lớp nào, tổ chức ở lớp đó. Bình thường, bố mẹ chở con đến cổng trường học, nhưng hôm khai giảng, các bậc phụ huynh được vào dự cùng. Rất vui vẻ mà ấm áp...

Ngồi dưới hàng ghế cuối cùng của lớp 6C, trong lễ khai giảng ở một trường chuyên nổi tiếng của Hà Nội, Minh và các bạn mồ hôi nhễ nhại vì ngồi dưới nắng đã hơn một tiếng đồng hồ. Hỏi có thích không thì Minh lắc đầu nói : “Bọn cháu phải tập như thế này 3 ngày rồi. Ngồi ở đây nóng quá. Thà cháu ở nhà còn hơn!”. Trên lễ đài, các vị đại biểu vẫn lần lượt thay nhau đọc những bài diễn văn hoàng tráng, với những lời chúc, mong muốn...to lớn. Phía dưới, các em khó hấp thụ, nên chúng quay sang nói chuyện riêng với nhau.

Bé Khánh Huyền năm nay lên lớp Ba một trường Tiểu học lớn ở Hà Nội cũng đã phải đi tập khai giảng đến buổi thứ tư, hồn nhiên kể : “Cô hô Nhiệt liệt chào mừng các vị đại biểu..., còn bọn cháu hô lại là Kính chúc các vị đại biểu sức khỏe. Năm nào cũng phải hô như thế nên cháu thuộc lòng, thế mà vẫn phải đi tập, chán chết...”.

Hoàng Lan, học sinh lớp 7 một trường THCS ở Hà Nội kể, “trước ngày khai giảng cháu phải tập tới 3 ngày, mỗi ngày phải tập từ hai tới ba tiếng. Trời nắng nóng, bọn cháu chỉ cần đi lệch vạch phấn một chút là phải tập lại. Hôm khai giảng, muộn hơn một tiếng so với dự kiến vì phải chờ các vị đại biểu. Cháu không thích khai giảng như thế này chút nào !”.

“Thầy cô ơi đừng đánh mắng bọn con...”  

Khi được hỏi mong ước gì trong năm học mới, Khánh Huyền nói một thôi một hồi : “Cháu mong rằng nhà vệ sinh không bẩn và hôi nữa. Bữa ăn trưa ngon hơn, các cô nuôi sẽ không đánh, mắng và dọa bọn cháu khi không ăn hết cơm hay không ngủ. Cháu cũng không muốn phải tập trung dưới trời nắng, tập đón đại biểu, tập vỗ tay, tập trả lời khi có đại biểu đến dự,... Và các thầy cô giáo đừng đánh mắng mỗi khi bọn con viết chữ xấu hay không thuộc bài nữa”.

Văn Huy học sinh một trường THCS tại quận Long Biên (Hà Nội) tâm sự : Cháu rất sợ đi vệ sinh ở trường vì rất bẩn. Ba ngày mới dọn một lần. Nhưng nhà vệ sinh của thầy cô thì sạch lắm. Chỉ tội, bọn cháu bị cấm không được vào”. Huy mong ước năm nay không phải học thêm nhiều, để buổi chiều, em được đá bóng với các bạn.

Mong có đủ cơm ăn, đủ sách học 

Cô giáo Đỗ Thị Hương (Hoài Đức - Hà Nội), 14 năm dạy hợp đồng : Mong ước đầu năm học mới của tôi là được ký hợp đồng dài hạn, sống bằng lương của mình mà không phải đi làm thuê thêm. Hiện tôi đang làm thêm may vá, mỗi tháng kiếm thêm được vài trăm nghìn đồng. 

Ngược lại với HS nội thành, tại những vùng quê nghèo, vẫn có HS chưa có tiền mua đồng phục. Ước mong của các em thật giản dị: có điện để học, có nước để tắm và thậm chí có đủ cơm để ăn.

Chưa bao giờ học sinh, phụ huynh trường THCS Tiến Xuân – Huyện Thạch Thất- Hà Nội có một buổi lễ khai giảng rực rỡ như năm nay. Là một xã vừa mới về Hà Nội, có hơn 20% hộ nghèo, 78% dân số là bà con dân tộc Mường và 100% làm nghề nông thì khai giảng năm nay có bóng bay, có hoa, có cả truyền hình về quay là một sự kiện khiến cả làng đổ ra xem. Còn canh cánh nỗi lo chưa có tiền cho con mua sách và đóng học đầu năm, song cô Kiều Thị Mai, xóm Cố Đụng 2, Tiến Xuân cũng phải ra bằng được để xem cậu con trai lớp 7 biểu diễn đánh trống...

Nhiều HS ở các huyện của Hà Nội mới mở rộng chỉ mong đủ ăn, được có điện để học đã là một điều hạnh phúc. Đi đôi dép đứt, quần áo lấm lem, Hà Thương Anh (học sinh trường Tiểu học Đông Xuân- Quốc Oai- Hà Nội) vừa không kịp đến dự khai giảng vì bố mẹ chưa có tiền đóng học, mua sách vở và đặc biệt mua một bộ quần áo, đôi dép tươm tất cho em.

Chia sẻ trong đầu năm học mới, Thương Anh có một ước mơ thật giản dị: “nhà cháu không có điện, không đào được giếng nước, bố mẹ cháu đều bị tai nạn, giờ yếu không đi làm thuê được. Cháu mong nhà có điện, có nước để tắm và bố mẹ có đủ gạo để ăn...”. Còn Trần Thị Thu Hà, học lớp 2 cùng trường với Thương Anh thì ước mơ được đến trường có đủ sách học: “Mẹ cháu mới đóng được có 60 nghìn, đành khất nợ với cô giáo. Cháu mới mua được một cuốn sách Toán và Tiếng Việt thôi”.

GS Hồ Ngọc Đại: Chúng ta cần một nền giáo dục mới !

Vẫn cách nghĩ, cách làm như hiện nay thì bệnh thành tích là đương nhiên. Muốn thay đổi thì đầu tiên phải thay đổi tư duy giáo duc. Phải lấy lợi ích của học sinh làm cơ bản, chứ không phải lợi ích của người lớn. Đó là trưởng thành về cơ thể và phát triển tự nhiên về tinh thần.

Trẻ con đi học phải cảm thấy hạnh phúc, mỗi ngày đến trường là một ngày vui. Chứ hiện nay, ngày khai trường là của người lớn, phục vụ lợi ích của người lớn chứ không phải vì trẻ con. Nếu đứa trẻ được tôn trọng thì lớn lên, nó sẽ biết tôn trọng người khác và ngược lại. Học sinh càng phát triển tự nhiên thì càng lành mạnh, hài hòa... 

Thầy Đỗ Bá Khôi – Hiệu phó trường THPT Hà Nội – Amstecdam: năm học mới, mong ước cho mục đích đào tạo của Nhà nước, TP, nhà trường và phụ huynh phải trùng nhau. Vì trường là lá cờ đầu của ngành GD TP, nên chịu sức ép phải có các giải thưởng, thành tích...trong khi, phụ huynh lại muốn con mình giỏi thực sự, toàn diện.