GRAS 2026 đánh giá khoảng 2.000 cơ sở giáo dục của khoảng 100 quốc gia và vùng lãnh thổ cho 57 lĩnh vực thuộc 5 nhóm: (1) Khoa học Tự nhiên, (2) Kỹ thuật, (3) Khoa học Sự sống, (4) Y khoa, và (5) Khoa học Xã hội. Việt Nam có 8 cơ sở giáo dục đại học được xếp hạng, với 18 lượt xếp hạng ở 11 lĩnh vực.
Trường ĐH Y Hà Nội tiếp tục được xếp hạng ở 2 ngành:
- Y học Lâm sàng, và
- Y tế Công cộng.
Thứ hạng ngành Y tế Công cộng có tăng so với năm 2025, từ 301-400 thế giới lên 201-300 thế giới và giữ nguyên vị trí 401-500 thế giới đối với Y học Lâm sàng.
Ngành đang có xếp hạng cao nhất của Việt Nam là Tài chính của ĐH Kinh tế Tp. Hồ Chí Minh (UEH) với xếp hạng 101-150 thế giới, tuy vậy vị trí này có giảm so với năm 2025 là 76-100 thế giới. UEH còn có 2 ngành được xếp hạng là Quản trị Kinh doanh và Kinh tế cùng ở vị trí 301-400 thế giới.
ĐH Duy Tân (DTU) tiếp tục là trường có nhiều ngành nghề được xếp hạng nhất với 5 ngành gồm:
- Kỹ thuật Xây dựng Dân dụng (vị trí 201-300 thế giới),
- Kỹ thuật Cơ khí (vị trí 201-300 thế giới),
- Kỹ thuật Hóa học (vị trí 301-400 thế giới),
- Kỹ thuật Viễn thông (vị trí 301-400 thế giới), và
- Y tế Công cộng (vị trí 301-400 thế giới).
DTU giữ nguyên thứ hạng 2 ngành học và giảm thứ hạng 3 ngành học so với năm 2025.
ĐH Quốc gia Tp. Hồ Chí Minh đã rời khỏi bảng xếp hạng GRAS 2026 trong khi ĐH Quốc gia Hà Nội có ngành Kinh tế ở vị trí 401-500 thế giới, không thay đổi so với năm 2025.
Học viện Nông nghiệp Việt Nam có ngành Thú y được xếp trong nhóm 201-300 thế giới. Ngành này không xuất hiện trong bảng xếp hạng trong hai năm 2024 và 2025, sau khi từng đạt vị trí 201-300 vào năm 2023.
Bảng Xếp hạng Shanghai theo Ngành nghề ở bậc Đại học (GRAS) được đánh giá là một trong những bảng xếp hạng khắt khe nhất hiện nay bởi yêu cầu rất cao về chất lượng nghiên cứu. Theo bộ tiêu chí của GRAS, mỗi ngành chỉ được xem xét khi vượt qua ngưỡng công bố tối thiểu, dao động từ 25 đến 300 bài báo tùy lĩnh vực. Ở mỗi khối ngành đều có những quy định cụ thể về số lượng công bố với các mức chuẩn đầu vào đặc biệt cao (số lượng bài báo lớn) hay ở mức thấp hơn (vẫn phải đạt từ 25 đến 100 bài tùy ngành) như:
- Khối Khoa học Tự nhiên: Vật lý cần đạt 300 bài hay Hóa học đạt 200 đến 300 bài, trong khi nhiều ngành khác như Toán học, Địa lý hay Sinh thái học cũng phải đạt tối thiểu 100 bài.
- Khối Kỹ thuật: Khoa học Vật liệu & Kỹ thuật, Năng lượng hay Khoa học Môi trường & Kỹ thuật cần đạt 200 bài, các ngành như Kỹ thuật Điện-Điện tử có ngưỡng từ 100 đến 150 bài.
- Khối Khoa học Đời sống và Y học: Sinh học cần đạt 200 đến 300 bài và Y học Lâm sàng lên tới 300 bài, hay ngay cả khối Khoa học Xã hội (vốn thường có ngưỡng thấp hơn) vẫn phải đạt từ 25 đến 100 bài tùy ngành.
GRAS hiện đang sử dụng 5 nhóm chỉ số để đánh giá các đại học theo ngành nghề gồm:
· Đội ngũ Giảng viên Xuất sắc (World-Class Faculty): xét đến số người đạt các giải học thuật quốc tế (Laureate), nhà nghiên cứu được trích dẫn cao (HCR), biên tập viên chính các tạp chí quốc tế uy tín (Editor), lãnh đạo tổ chức học thuật quốc tế danh tiếng (Leadership).
· Thành tựu Học thuật Xuất sắc (World-Class Output): xét đến các bài báo đăng trên tạp chí hàng đầu thế giới (TJ), các giải thưởng học thuật quốc tế (Awards).
· Nghiên cứu Chất lượng Cao (High-Quality Research): xét đến số bài báo đăng trên các tạp chí thuộc Q1 (cao nhất) theo phân loại tạp chí quốc tế.
· Tác động của Nghiên cứu (Research Impact): Tác động Nghiên cứu (Research Impact): xét đến chỉ số tác động trích dẫn chuẩn hóa theo lĩnh vực (CNCI), nghĩa là không chỉ công bố nhiều mà các công trình còn phải tạo được ảnh hưởng học thuật, thể hiện qua mức độ được cộng đồng nghiên cứu trích dẫn so với mặt bằng thế giới, và
· Hợp tác Quốc tế (International Collaboration): xét đến tỷ lệ hợp tác quốc tế trong nghiên cứu, thể hiện rõ GRAS ưu tiên nghiên cứu có tính quốc tế, không đơn thuần “nội bộ”.
Với hệ thống ngưỡng công bố lớn và phân tầng rõ rệt giữa các lĩnh vực, GRAS chỉ xem xét những đơn vị có năng lực nghiên cứu thực sự nổi bật. Điều này tạo nên tính chọn lọc cao và là lý do khiến bảng xếp hạng này được giới học thuật quốc tế nhìn nhận như một thước đo nghiêm ngặt về năng lực nghiên cứu của các trường đại học trên thế giới.