Bi kịch sau câu nói bâng quơ
Ngồi lặng lẽ ở hàng ghế dành cho bị cáo ở phòng xử án của Tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An, Trần Đức Huy (SN 1974, trú xã Quỳnh Phú, tỉnh Nghệ An) thất thần, tỏ ra ân hận về hành vi của mình.
Phía đối diện là người bị hại – ông Trần Đức T. (SN 1959), dáng người gầy đi nhiều sau biến cố. Trước khi xảy ra vụ việc, hai gia đình vốn là hàng xóm lâu năm, lại có quan hệ họ hàng. Những buổi gặp mặt, chuyện “chén chú chén anh” không phải là hiếm. Không ai nghĩ mối quan hệ ấy lại kết thúc bằng một vụ án hình sự nghiêm trọng.
Theo cáo trạng, sáng 30/4/2025, khi thấy gia đình ông T. lắp đặt camera an ninh trước nhà, Huy buông lời trêu: “Tiền bạc không có mà bày đặt lắp camera”. Có lẽ với Huy, đó chỉ là câu nói đùa. Nhưng với ông T., lời nói ấy lại như sự mỉa mai. Bực tức, ông vào nhà lấy dao ném về phía Huy nhưng không trúng.
Hoảng sợ, Huy bỏ chạy. Ông T. tiếp tục đuổi theo. Trong lúc giằng co, Huy bị thương ở vùng bụng do dao gây ra và phải nhập viện điều trị. Sự việc tưởng chừng có thể khép lại như một cuộc xô xát nhất thời giữa hàng xóm. Nhưng những ngày nằm viện lại khiến Huy thêm ấm ức.
Chiều tối 3/5/2025, sau vài ngày điều trị, Huy tự ý rời viện trở về nhà lấy đồ cá nhân. Nhưng khi bước chân ra khỏi cổng viện, trong đầu bị cáo đã nảy sinh ý định khác: đi tìm người hàng xóm để “nói chuyện cho ra lẽ”.
Tối cùng ngày, Huy cầm theo dao tìm đến nhà ông T. Khi đến nơi, thấy cửa khóa, bị cáo trèo tường vào trong. Trong không gian tĩnh lặng của ngôi nhà, Huy tiến thẳng vào phòng ngủ, nơi ông T. đang nghỉ ngơi. Những nhát dao liên tiếp được vung lên, nhắm vào các vùng trọng yếu như đầu, ngực, bụng và chân.
Chỉ đến khi vợ Huy phát hiện sự việc và chạy đến can ngăn, hành vi nguy hiểm mới dừng lại. Ông T. được đưa đi cấp cứu kịp thời. Kết quả giám định xác định nạn nhân bị tổn thương cơ thể 47%.
Sau khi gây án, nhận thức được hậu quả nghiêm trọng, Trần Đức Huy đã đến cơ quan công an đầu thú.
Hối hận muộn màng
Đứng trước Hội đồng xét xử, bị cáo Trần Đức Huy thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội. Giọng bị cáo nhiều lúc chùng xuống khi nói về nguyên nhân phạm tội. “Bị cáo lúc đó quá bức xúc, không kiềm chế được bản thân”, Huy nói.
Trình bày tại tòa, bị cáo Huy cho rằng, điều khiến bản thân cảm thấy khó chịu không chỉ là vết thương mà còn là cảm giác bị xúc phạm. Người mà Huy cho rằng đã gây ra thương tích lại không sang thăm hỏi hay hỗ trợ chi phí chữa trị. Cảm giác bị xem nhẹ khiến sự bực tức ngày càng tích tụ. Nam bị cáo bày tỏ sự ân hận, mong muốn được giảm nhẹ hình phạt.
Đại diện Viện kiểm sát nhận định, hành vi của bị cáo là đặc biệt nguy hiểm. Việc dùng dao tấn công nhiều nhát vào những vùng trọng yếu của cơ thể cho thấy ý thức chủ quan coi thường tính mạng người khác. Nếu nạn nhân không được cấp cứu kịp thời, hậu quả hoàn toàn có thể dẫn đến tử vong. Chính vì vậy, việc truy tố bị cáo về tội “Giết người” là có căn cứ.
Ngoài ra, con dao sử dụng trong vụ án được cơ quan chức năng xác định là loại có tính sát thương cao, thuộc danh mục vũ khí quân dụng theo quy định pháp luật. Do đó, bị cáo còn phải chịu trách nhiệm hình sự về tội “Sử dụng trái phép vũ khí quân dụng”. Tuy nhiên, Hội đồng xét xử cũng xem xét một số tình tiết giảm nhẹ cho bị cáo: thành khẩn khai báo, ăn năn hối lỗi, sau khi gây án đã ra đầu thú; gia đình bị cáo bồi thường cho người bị hại 10 triệu đồng và nạn nhân cũng có đơn xin giảm nhẹ hình phạt.
Sau khi cân nhắc toàn diện vụ án, tòa tuyên phạt Trần Đức Huy 7 năm 6 tháng tù về tội “Giết người” và 1 năm tù về tội “Sử dụng trái phép vũ khí quân dụng”, tổng hợp hình phạt chung là 8 năm 6 tháng tù giam.
Phiên tòa khép lại trong bầu không khí trầm lắng. Bị cáo lặng lẽ được dẫn giải ra xe thùng. Ở lại phía sau là những ánh mắt buồn của người thân hai bên gia đình. Chỉ từ một câu nói bâng quơ, cộng với phút nóng giận không được kiểm soát, tình làng nghĩa xóm vốn thân thiết đã rạn nứt. Một người phải mang thương tật suốt đời. Người còn lại đánh đổi bằng những năm tháng sau song sắt.