Google News

Bá Anh: Trông tôi giống anh hùng râu quặp không?

Bá Anh: Trông tôi giống anh hùng râu quặp không?
TP - Bá Anh hẹn trả lời phỏng vấn ở nhà, trong căn hộ chung cư be bé nhưng được sửa sang rất hợp lý. Vợ anh mới sinh em bé thứ hai. Ngay cả những hợp đồng làm phim dài hơi cũng bị từ chối, để có thể ở bên dù chỉ là cổ vũ tinh thần cho vợ.

Ngay cả trong lúc đang say sưa nói về kiến trúc, hội họa - niềm đam mê khác ngoài nghề diễn, ông bố trẻ vẫn không quên canh đồng hồ nhắc chị giúp việc đi đón cậu cả. Cạnh chỗ anh ngồi là một bản danh sách những việc cần làm cho cu Bon - năm nay mới vào lớp 1.

Thích sửa nhà và vẽ

Thích vẽ từ nhỏ nhưng lớn lên lại học Sân khấu Điện ảnh. Bố mẹ phản đối, Bá Anh vẫn vụng trộm đến sàn tập.

Chỉ dám công khai chuyện học nghề khi hết năm nhất phải mời bố đi họp phụ huynh. Được thầy khen, bố về không phản đối nữa dù trước đó bố thừa biết thằng cả của bố độc lập thế nào.

Mười tuổi, mẹ sinh em, bố đi công tác xa, Bá Anh biết hầm gà, hầm chân giò mang vào viện cho mẹ. Mười hai tuổi, vắt vẻo trên cái xe đạp không chuông, không phanh, không gác-đờ-bu đi khắp Hà Nội mua dầu về cho mẹ nấu nướng.

Và mười tám tuổi thì nhất quyết đi học nghề diễn viên. Học xong, khả năng làm chủ sân khấu vẫn non, quyết định thi vào Mỹ thuật, để không bỏ sót bất cứ đam mê nào.

Thời kỳ sân khấu lao đao cứ nghĩ học Mỹ thuật là có thêm một nghề. Để nếu thất nghiệp dài dài thì ít nhất cũng có thể vẽ tranh Bờ Hồ mà kiếm sống.

Cái được nhất sau khi tốt nghiệp Mỹ thuật là học được cách hóa thân vào vai diễn nhiều chiều, nhiều góc độ hơn. Cái được nữa là có thêm khả năng trang trí nội thất.

Căn nhà tập thể cũ kỹ xây dựng từ thời Liên Xô được Bá Anh trang hoàng, chỉnh sửa lại trở nên gọn gàng và khá ấm cúng. Bốn chục mét vuông chia đều cho bốn thành viên, một chị giúp việc anh vẫn thu xếp được một góc riêng để vẽ và một cái kho nho nhỏ để trữ tranh.

Nhà Bá Anh trang trí bằng tranh của anh. Sơn dầu, sơn mài, vẽ theo lối cổ điển, không trừu tượng, không lập thể. Đồ đạc hợp lý đến độ, riêng một cái bàn cũng đảm nhiệm ba bốn chức năng: vừa làm việc, vừa tiếp khách, vừa đựng đồ, đẩy đi đâu cũng được.

Trong ngôi nhà của mình, Bá Anh là người đàn ông biết thu vén.

Xuất sắc như Xuân Hinh thì ít, lìu tìu như tôi thì nhiều

Anh mất khá nhiều thời gian để thực sự được khán giả nhớ đến, có lúc nào anh thấy nản không?

Tôi không thuộc týp người thích đốt cháy giai đoạn. Mọi việc đều phải có tuần tự của nó. Ngay cả sự chín chắn về nghề cũng vậy. So sánh anh Chí Trung, chị Lê Khanh của mười năm trước với bây giờ khác nhau lắm.

Nhưng diễn viên là nghề của thanh, sắc, thời gian cũng là một áp lực, phải không?

Có vẻ như điều ấy nặng nề hơn với phụ nữ. Tôi cho rằng, những gì mình cống hiến cho khán giả, sự công nhận của đồng nghiệp, sự tự chủ trên sân khấu quan trọng hơn.

Nếu mình không làm cho khán giả yêu thích ngay từ lần đầu xuất hiện thì mình phải làm việc ấy dần dần, cũng như con chim, mỗi ngày tha về một chút, dần dần nó thành tổ.

Tôi hay nói đùa, xuất sắc như Xuân Hinh, Hoài Linh thì ít, chứ lìu tìu như tôi thì nhiều. Cho nên mình phải chăm chỉ hơn.

Anh dựa vào đâu để vững tin mình sẽ thành công, và chờ đợi điều đó?

Tôi không chờ đợi. Tôi làm việc. Hàng ngày. Mỗi buổi diễn là một bài học. Mỗi bạn diễn là một người thầy. Tôi tích cóp kinh nghiệm qua từng vai, từng hoàn cảnh sống.

Xem vở hài “Ai sợ ai” tôi rất ấn tượng bộ trang phục của anh. Dường như nó không thể thay thế để dựng nên hình ảnh một ông chồng hiền lành, có phần khù khờ và vô tích sự. Có khán giả ngồi bên tôi nhận xét rằng: Chẳng biết anh này ở nhà có sợ vợ không mà diễn đạt quá?

Chắc là có đấy! Đùa thôi, vợ chồng là bạn đời mà, là bạn nhau mà sợ thì chán!

Ai là người thiết kế bộ trang phục ấy?

Từ khi bắt đầu nhận vai, tôi và anh Chí Trung đã hình dung ra nhân vật là phải mặc cái quần như thế, đội cái mũ như thế.

Việc tôi biết về Mỹ thuật rất có lợi trong những trường hợp này. Chúng tôi gần như chẳng khó khăn gì cho việc tìm ra những hình ảnh phù hợp với nhân vật.

Chờ vợ sinh thì… ngủ

Tôi chưa thấy diễn viên nào ở miền Bắc mạnh miệng nói rằng, nghề diễn đủ nuôi sống gia đình, vợ con. Anh có phải ngoại lệ không?

Không. Tôi vẫn phải làm nghề khác để kiếm sống. Cũng có nhiều gợi ý đi làm hẳn việc này việc nọ, nhưng tôi không bỏ diễn được. Xa sân khấu mấy ngày là thấy nhớ.

Vợ anh ủng hộ nghề diễn của anh chứ?

Tất nhiên. Tất cả các vai diễn của tôi, vợ đều đi xem và góp ý. Có khi bụng chửa vượt mặt, cô ấy vẫn dắt thêm cu lớn đến rạp.

Chúng tôi yêu nhau 9 năm mới cưới. Từ lúc tôi mới tốt nghiệp nghề diễn, đến khi tôi đi học Mỹ thuật. Vợ tôi là người chiều chồng, chồng làm gì cũng ủng hộ.

Có đồng nghiệp của anh kể rằng Bá Anh rất chiều vợ, vợ đẻ là từ chối lời mời đóng phim để ở nhà đưa vợ đi viện?

Tôi có từ chối một lời mời, vì nghĩ rằng, trong thời điểm này vợ cần mình hơn. Dù ở nhà tôi cũng chẳng giúp gì được nhiều.

Cháu thứ hai chỉ kịp đưa vợ đến viện rồi về đi diễn. Diễn xong quay lại, vợ đẻ rồi. Cháu đầu thì đưa vợ vào viện lúc nửa đêm. Vợ thấy chồng đứng lóng ngóng, động viên, anh cứ sang phòng chờ ngủ một lúc, chưa đẻ ngay đâu. Tôi ra nằm, nghĩ là phải giữ sức để chiến đấu lâu dài. Đến khi tỉnh dậy y tá đã thông báo, vợ sinh rồi.

Vợ anh có bị trầm cảm sau sinh không?

Trầm cảm à? Không. Chỉ có tôi bị trầm cảm thôi… vì phải thức đêm phụ vợ mà, rồi đảm nhiệm việc chăm cu lớn nữa.

Anh học những kinh nghiệm chăm sóc em bé ở đâu?

Trên internet. Mạng có nhiều thông tin rất hữu ích. Chỉ cần gõ một câu hỏi, là bạn lập tức có hàng trăm kết quả trả lời. Tôi cứ thế mà làm theo.

Hình ảnh một ông chồng tận tụy với gia đình có mâu thuẫn với những tham vọng lớn hay không?

Tôi là người biết bằng lòng với mình. Tôi thích một quan niệm của đạo Phật: ở đời vạn sự cân bằng là gốc. Tôi ít tham vọng lớn, ít kế hoạch dài hơi. Thay vào đó, tôi đề ra những kế hoạch nhỏ nhưng chắc chắn.

Chẳng hạn, trong năm nay chỉ đề ra chừng này việc như: sửa nhà, sinh con. Tôi giải quyết từng việc một, sắp xếp sao cho khoa học nhất để tất cả những mục tiêu đều có tính khả thi.

Anh có dồn nhiều kỳ vọng vào các con?

Cu lớn năm nay mới vào lớp một. Nhà trường yêu cầu học thêm rất nhiều thứ, nào đàn, nào hát, nào võ, nào vẽ… Tôi gạt hết. Chỉ yêu cầu cháu học đủ nội dung ở trường, và thêm một chút tiếng Anh, còn để cho cháu chơi thoải mái.

Tôi thích một quan niệm của đạo Phật: ở đời vạn sự cân bằng là gốc. Tôi ít tham vọng lớn, ít kế hoạch dài hơi. Thay vào đó, tôi đề ra những kế hoạch nhỏ nhưng chắc chắn. Chẳng hạn, trong năm nay chỉ đề ra chừng này việc như: sửa nhà, sinh con.