![]() |
| Đồi Vọng Cảnh - điểm đến hấp dẫn của khách du lịch |
Báo Tiền Phong số 225, ngày 10/11/2004, có đăng bài “Xây khách sạn ở đồi Vọng Cảnh – nên chăng ?”. Đây là dự án liên doanh giữa Cty Du lịch Hương Giang với Vietnam Hotel Projeckt B.V (Hà Lan). Vụ việc này tiếp tục được dư luận, giới kiến trúc sư, văn nghệ sĩ, giới nghiên cứu văn hoá Huế không đồng tình với chủ trương của lãnh đạo tỉnh TT - Huế. Đặc biệt, Sở Xây dựng tỉnh này cũng đã có 2 văn bản “bỏ phiếu chống” . Tuy nhiên, theo nguồn tin của Tiền Phong, dự án sẽ được khởi công vào cuối tháng 1/2005.
Cuối năm 2004, Sở Xây dựng có Công văn số 696/SXD-KTQH gửi UBND tỉnh TT - Huế báo cáo kết quả cuộc họp giữa Sở với các thành viên của Hội Kiến trúc sư, Hội đồng Quy hoạch, kết luận: Do đồi Vọng Cảnh có vị trí quan trọng… nằm trong tổng thể danh thắng gần sông Hương, lăng Tự Đức, lăng Đồng Khánh, lăng Thiệu Trị. Mặt khác, phương án kiến trúc khách sạn dự kiến đầu tư có quy mô khá lớn và kéo dài theo bờ sông Hương, không phù hợp với quyết định phê duyệt quy hoạch, có khả năng phá vỡ cảnh quan thiên nhiên đồi Vọng Cảnh. Vì vậy tất cả các thành viên dự họp thống nhất đề nghị UBND tỉnh chuyển vị trí xây dựng khách sạn sang địa điểm khác phù hợp hơn.
Theo yêu cầu của UBND tỉnh, ngày 24/12/2004, Sở Xây dựng tiếp tục có cuộc họp lấy ý kiến của các thành viên Hội đồng Kiến trúc Quy hoạch (mở rộng) về dự án khu du lịch đồi Vọng Cảnh. Các thành viên đã tham gia ý kiến và viết phiếu góp ý đối với khu du lịch này, tất cả đều nhất trí: “Xuất phát từ các yêu cầu quy hoạch, bảo vệ môi trường, cảnh quan, đề nghị UBND tỉnh quyết định không thực hiện dự án tại khu vực đồi Vọng Cảnh và dọc bờ sông Hương. Nếu chủ đầu tư có nguyện vọng đầu tư dự án khách sạn tại 1 địa điểm khác, Sở Xây dựng, các ngành địa phương có liên quan và Hội đồng Kiến trúc Quy hoạch tỉnh sẽ phối hợp khẩn trương nghiên cứu đề xuất địa điểm trình tỉnh quyết định”.
Như vậy, khu du lịch Vọng Cảnh là một dự án không hợp lòng dân, không được công khai lấy ý kiến dân chủ từ cơ sở, kể cả từ phía các cơ quan chuyên môn có vai trò tham mưu cho lãnh đạo tỉnh về lĩnh vực này. Mặt khác, dự án Vọng Cảnh không chỉ ngược với lòng dân mà còn ngược với thiện chí của UNESCO.
Kỳ họp lần thứ 28 của Ủy ban Di sản Thế giới, tháng 8/2004, tại Tô Châu (Trung Quốc), UNESCO đã đề nghị tỉnh TT - Huế lập hồ sơ sông Hương và cảnh quan đôi bờ sông Hương để xem xét bổ sung vào danh mục di sản thế giới.
Theo chúng tôi được biết tỉnh TT - Huế đang khẩn trương thực thi công việc này, dự kiến trong quý 1/2005 một bộ hồ sơ mang tính đại cương về sông Hương sẽ được đệ trình UNESCO. Nếu được chấp thuận UNESCO sẽ hỗ trợ kinh phí để hoàn chỉnh hồ sơ. Nếu mọi việc suôn sẻ, thuận lợi thì sông Hương sẽ được tổ chức này công nhận là Di sản Thế giới tại kỳ họp lần thứ 30, vào năm 2006. Với thiện chí này của Uỷ ban Di sản Thế giới ai cũng vui mừng, phấn khởi, vì UNESCO đã cứu sông Hương.
Cách đây chưa lâu, trong một cuộc họp, một vị lãnh đạo của tỉnh TT - Huế đã nói: Mặc kệ báo chí nói, dự án Vọng Cảnh cũng phải nghiến răng mà làm... Vì sao ngay từ đầu không triển khai dự án một cách công khai, minh bạch, để đến bây giờ phải... “nghiến răng” ? Tại sao những ý kiến tâm huyết nhằm bảo vệ sông Hương, giữ gìn danh thắng Vọng Cảnh đều bị vô hiệu?
