Thức ăn cho nghệ thuật

Thức ăn cho nghệ thuật
TP - Giới cầm cọ nước nhà đang xôn xao với “đề bài” đưa ra tại một cuộc thi vẽ biếm họa quy mô lớn vừa phát động. Trong đó yêu cầu tác phẩm không được hư cấu, mà phải xuất phát từ “người thật, việc thật”.

> Họa sĩ Hoàng Dzự: Biếm họa phải co kịch tính
> Tranh lịch sử hết thời?

Để cho “chắc ăn”, các tác giả dự thi còn phải gửi kèm bản “thuyết minh cụ thể về sự kiện, nhân vật và ý nghĩa tác phẩm” để ban tổ chức tiến hành xác minh…

Thoạt nghe qua, thấy giật mình. Bởi thế thì còn gì là biếm, vốn sâu cay về trào lộng, đả kích, “dị dạng hóa” mọi sự việc và thói tật. Họa sĩ biếm nổi tiếng Lý Trực Dũng, trong một bài viết trên báo Nhân Dân, kể một thời biếm họa gần như bị xếp xó, do một số vị có trách nhiệm quy là “bêu riếu, chống chế độ”! Đến thời Đổi mới, báo Nhân Dân dưới thời Tổng biên tập Hồng Hà, đã cho đăng tranh biếm họa ngay trang nhất, to bằng nửa tờ giấy A4.

Nhưng rồi nghĩ lại, thấy đề bài “người thật việc thật” của cuộc thi cũng chẳng đáng để lăn tăn. Cần gì phải hư cấu, khi ngày ngày cuộc sống bày dọn ra biết bao câu chuyện khốc liệt lẫn bi hài. Có tài để tiêu hóa hiện thực ấy vào tác phẩm hay không mà thôi?

Đến đây, lại liên hệ đến chuyện các đạo diễn của ta đang phải lục tung tác phẩm hiện thực phê phán thời Vũ Trọng Phụng để làm phim, dựng kịch. Chất liệu hiện thực thời bây giờ chả lẽ kém xưa ? Thiếu tài ? Hay bởi không dám viết, dám vạch vòi đến nơi đến chốn, đành “bổn cũ” soạn lại cho an toàn?!

Rồi lại nghĩ đến chuyện một nhiếp ảnh gia xồng xộc đuổi bớt “nhân vật thừa” trong một bối cảnh thực tế ra khỏi ống kính thời sự của mình, thì bức ảnh ấy còn ý nghĩa gì ? Đó là sản phẩm của một tay máy phản ánh hiện thực, hay của một biên tập viên?

Thức ăn nào cho nghệ thuật hiện thời? Trên mạng đang diễn ra tranh cãi khá vui xung quanh câu chuyện biến nghệ thuật thành… thức ăn. Đó là những cuộc đấu giá tranh lấy tiền ủng hộ chương trình từ thiện “Cơm có thịt” cho học sinh nghèo vùng cao. Dù từng phe nghiêng về thịt hoặc tranh, thì đều thấy toát lên một điều, đó là sự có ích.

Còn những thứ nghệ thuật kiểu như “ánh trăng lừa dối”, không chỉ vô ích, mà còn
độc hại.

Theo Báo giấy
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Nguyễn Ngọc Mạnh và mẹ giao lưu trực tuyến với độc giả Tiền Phong. Ảnh: Mạnh Thắng

Những người hùng đời thường

TP - Sau khi có đầy đủ các góc quay về sự kiện anh Nguyễn Ngọc Mạnh ứng cứu bé gái 3 tuổi bị ngã từ tầng 12A, người ta càng thấy đây là một sự kết hợp hoàn hảo.
Em bé 3 tuổi trèo qua cửa sổ

Em bé 3 tuổi trèo qua cửa sổ

TP - Không phải Ông trăm tuổi trèo qua cửa sổ và biến mất trong tiểu thuyết cùng tên của Jonas Jonasson, mà là bé gái 3 tuổi. Không phải tầng trệt của viện dưỡng lão mang tên ngôi nhà Người Già như cụ ông Thụy Điển Allan, mà là tầng 12 chung cư ở Hà Nội. Và không biến mất, tất nhiên.
Nhiều doanh nghiệp tung ra sản phẩm trâu vàng với mẫu mã đa dạng để phục vụ nhu cầu mua vàng ngày vía Thần tài năm Tân Sửu.

Thần Tài phù hộ ai?

TP - Nói chung dân ta có vẻ thích đổ xô đi mua một thứ gì đó, xếp hàng hay không không quan trọng. Thời bao cấp thì đi đong gạo, hoặc các loại hàng thiết yếu ở mậu dịch. Đến gánh nước từ vòi công cộng hay đi vệ sinh cũng phải rồng rắn. 
Cần một loài người khác?

Cần một loài người khác?

TP - Vừa đọc trên báo: “Ngày 9/12, nghiên cứu công bố trên tạp chí Nature cho biết lần đầu tiên trong lịch sử, các vật liệu do con người tạo ra đã có tổng khối lượng lớn hơn các sinh vật sống trên Trái Đất”. Người đưa tin thể hiện độ thảng thốt nhất định. Còn tôi thì cũng hơi ớ ra, tưởng các thứ nhân tạo phải vượt quá tự nhiên từ lâu rồi chứ!??
Hiện trường vụ lở đất tại Phước Sơn, Quảng Nam. Ảnh: Hoài Văn

'Chưa bao giờ' không chỉ là tên bài hát

TPO - Không thể không kinh hoàng khi chứng kiến những hậu quả của bão số 9 (Molave) dù chỉ qua báo chí. Một clip chắc quay bằng điện thoại cho thấy một ông già “ngồi” trên dòng lũ đục ngầu chảy xiết theo đường nhựa tại thị trấn Nam Trà My, Quảng Nam như thể đang… chơi ván trượt. May sao bên đường một thanh niên dũng cảm nhanh chân nhảy ra nắm tay ông lôi vào lề đường. Tử thần tạm thời thua ván này.
Những tấm phản nghiệt oan

Những tấm phản nghiệt oan

TP - Hồi trước, nhà ông bà tôi có đôi cánh phản lim. Ngày hè nóng bức, lau phản bằng nước rồi nằm lên rất thích. Tấm phản gợi cảm giác vững chãi và thân thuộc. Từng là vật dụng quen thuộc lâu đời nên người ta mới ví von lưng như cánh phản. 
Giáng My được cho là trình diễn thời trang trên bản sao của kiệu rước vua Ảnh: Kiếng Cận

Vàng son đụng chạm Cung đình

Trình diễn thời trang tại các danh thắng, di tích lịch sử văn hóa là mong muốn của nhiều nhà thiết kế ở thời buổi không dễ để gây chú ý hiện nay. Nhưng buổi diễn thời trang Vàng son trong Cung đình Huế lại gây chú ý theo kiểu khác...