Cảnh vệ lá chắn thép

Trong bối cảnh thế giới liên tục biến động bởi xung đột địa chính trị và các thách thức an ninh phi truyền thống, vai trò của Bộ Tư lệnh Cảnh vệ (Bộ Công an) ngày càng trở nên nặng nề. Họ không chỉ huấn luyện với cường độ cao suốt ngày đêm, mà còn phải liên tục cập nhật công nghệ, làm chủ những trang thiết bị hiện đại bậc nhất, nhằm bảo đảm an ninh, an toàn tuyệt đối cho lãnh đạo Đảng, Nhà nước và Nhân dân. Họ là “Lá chắn thép”.

“Lá chắn sống”

Cuối năm 2025, khi công tác bảo vệ an ninh phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng bước vào giai đoạn cao điểm, nhịp vận hành của Bộ Tư lệnh Cảnh vệ luôn trong trạng thái căng như dây đàn. Sau nhiều lần theo chân lực lượng tại thực địa, chúng tôi có dịp trò chuyện với Thiếu tướng Phạm Thanh Hùng, Tư lệnh Bộ Tư lệnh Cảnh vệ. Những nếp nhăn hằn sâu và làn da sạm nắng trên khuôn mặt ông là dấu ấn không thể che giấu của những tháng ngày bám sát thao trường, trực tiếp giám sát từng khâu huấn luyện của cán bộ, chiến sĩ.

Lực lượng Cảnh vệ huấn luyện và thực thi nhiệm vụ

Khi gặp chúng tôi, nụ cười của ông bừng lên trong giây lát rồi chợt lắng xuống. Ông vui và có lý do để vui. Năm 2025, Việt Nam liên tiếp tổ chức nhiều sự kiện chính trị, đối ngoại lớn, đón tiếp lãnh đạo và đại biểu cấp cao từ nhiều quốc gia như Nga, Trung Quốc, Triều Tiên, Kazakhstan… Điều đáng nói không chỉ nằm ở quy mô hay tầm vóc ngoại giao, mà ở cách tổ chức, bảo đảm tuyệt đối an ninh, an toàn, đồng thời vẫn mở rộng không gian để người dân được tiếp cận, được chứng kiến và hòa mình vào không khí của những sự kiện trọng đại. Đó là điều không phổ biến trên thế giới.

Nhắc đến lực lượng Cảnh vệ, nhiều cán bộ vẫn nhớ câu nói của nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: “Lực lượng Cảnh vệ là lực lượng trung thành nhất trong tất cả những lực lượng trung thành”. Sự trung thành ấy không dừng ở lời thề, mà được cụ thể hóa bằng chính sinh mệnh của người chiến sĩ. Trong tình huống nguy hiểm nhất, khi có mối đe dọa trực tiếp, người lính Cảnh vệ sẵn sàng dùng chính cơ thể mình để che chắn cho đối tượng được bảo vệ. Đó là ranh giới khác biệt căn bản của lực lượng này so với mọi loại hình tác chiến khác.

Ở nhiều quốc gia, các sự kiện cấp cao thường đi kèm với phong tỏa nghiêm ngặt, kiểm soát an ninh từ xa trong thời gian dài. Còn tại Việt Nam, từ các nhiệm vụ mang tính lịch sử như A50, A80, đến các sự kiện quốc tế như Công ước Hà Nội và công tác bảo đảm an ninh cho Đại hội XIV của Đảng, đều cho thấy một cách làm nhất quán, giữ vững an ninh quốc gia nhưng không tách rời Nhân dân, để “đoàn quân đi giữa lòng dân”.

Thiếu tướng Phạm Thanh Hùng chia sẻ về những tháng ngày huấn luyện gian khổ, về sự phối hợp chặt chẽ giữa các lực lượng để bảo vệ tuyệt đối an toàn các sự kiện lớn, không để xảy ra bất kỳ sai sót nào. A50 và A80 đều là những nhiệm vụ đặc biệt quan trọng, gắn với công tác luyện tập và tổ chức diễu binh, diễu hành, song mỗi nhiệm vụ mang ý nghĩa và mục tiêu riêng. Trong đó, nhiệm vụ A80 là hoạt động luyện tập và tổ chức diễu binh, diễu hành kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2025) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2025), tổ chức tại Hà Nội. Song song là các sự kiện quốc tế quan trọng, tiêu biểu như Công ước Hà Nội, dấu mốc không chỉ trong hợp tác phòng, chống tội phạm công nghệ cao, mà còn khẳng định nguyên tắc bảo vệ quyền con người, quyền cơ bản và sự an toàn của người sử dụng không gian mạng; bảo đảm công nghệ phục vụ con người, không trở thành mối đe dọa đối với quyền riêng tư, an ninh và sự phát triển bền vững của xã hội.

Từ những bài học thực tiễn ấy, lực lượng Cảnh vệ liên tục cập nhật các kịch bản mới, bổ sung nội dung huấn luyện gắn với việc khai thác và làm chủ các trang thiết bị hiện đại hàng đầu thế giới. Mục tiêu là nâng cao năng lực ứng phó trong mọi tình huống, chủ động trước các kịch bản xấu nhất, không để bị động, bất ngờ.

Thiếu tướng Phạm Thanh Hùng kiểm tra an ninh khu vực diễn ra Đại hội

Điều đặc biệt trong cách Việt Nam tổ chức bảo vệ các sự kiện lớn như A50, A80 là sự kết hợp hài hòa giữa an ninh tuyệt đối và không gian mở cho Nhân dân. Từ kiểm soát thẻ ra vào, khống chế điểm cao, điều tiết dòng người tham dự các sự kiện, đến ứng xử với khách quốc tế và phóng viên nước ngoài, mọi tình huống đều được đảm bảo chặt chẽ, chuyên nghiệp. Ở đó, người lính Cảnh vệ không chỉ cần bản lĩnh nghiệp vụ, mà còn phải chuẩn mực trong văn hóa ứng xử mềm dẻo nhưng kiên quyết, linh hoạt nhưng không nhân nhượng với bất kỳ rủi ro nào.

“Với lực lượng Cảnh vệ, sự trung thành không chỉ là lời thề, mà được thể hiện bằng chính sinh mệnh của người chiến sĩ”, Thiếu tướng Phạm Thanh Hùng khẳng định. Và chính sự trung thành lặng thầm ấy đã, đang và sẽ tiếp tục là nền tảng vững chắc cho sự ổn định, bình yên của đất nước.

Đại úy Nguyễn Thu Hương (cảnh phục trắng) bảo vệ nguyên thủ trong và ngoài nước

Thiếu tướng Hùng nhắc lại lời của nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: “Lực lượng Cảnh vệ là lực lượng trung thành nhất trong tất cả những lực lượng trung thành”. Đó không phải là một nhận xét mang tính biểu tượng, mà là sự đúc kết từ thực tiễn nghề nghiệp đặc biệt khắc nghiệt. Với cán bộ, chiến sĩ Cảnh vệ, nhiệm vụ bảo vệ không chỉ được thực hiện bằng nghiệp vụ, vũ khí hay công nghệ hiện đại, mà bằng chính ý chí và nghị lực của bản thân, sẵn sàng trở thành “lá chắn thép” trong những tình huống nguy hiểm nhất.

Trong những ngày lễ, Tết, khi nhiều gia đình sum vầy, thì cũng là lúc lực lượng Cảnh vệ bước vào cao điểm nhiệm vụ. Hoạt động của lãnh đạo Đảng, Nhà nước dày đặc; các sự kiện chính trị, ngoại giao quan trọng diễn ra liên tục, đòi hỏi mọi phương án phải đúng ngay từ đầu, mọi quyết định phải chính xác tuyệt đối. Có cán bộ, chiến sĩ suốt hàng chục năm chưa từng đón giao thừa bên gia đình. Họ bước sang năm mới ở một địa phương khác, trong cùng một trạng thái quen thuộc, tập trung tuyệt đối cho nhiệm vụ.

Nữ “đặc nhiệm”… khét tiếng

Trong bối cảnh tình hình thế giới và khu vực tiếp tục diễn biến phức tạp, Bộ Tư lệnh Cảnh vệ không ngừng cập nhật các nguy cơ an ninh mới, đưa tình huống thực tế vào huấn luyện, diễn tập; đồng thời đầu tư trang bị hiện đại, đa năng, đáp ứng yêu cầu tác chiến trên nhiều không gian. Tuy nhiên, hơn cả công nghệ hay trang bị, yếu tố mang tính quyết định vẫn là con người.

Cán bộ, chiến sĩ Cảnh vệ được tuyển chọn và sàng lọc nghiêm ngặt; đào tạo liên tục, bài bản; trang bị không chỉ nghiệp vụ chuyên môn mà còn cả ngoại ngữ, lễ tân và văn hóa ứng xử. Trong lực lượng ấy, nữ cán bộ tuy không đông, song được tạo điều kiện phát triển bình đẳng và được ghi nhận bằng năng lực thực chất, không phải bằng sự ưu ái hình thức.

Giữa những sự kiện ngoại giao trọng đại, trong vòng vây ánh đèn và ống kính truyền thông, có những con người đứng rất gần trung tâm nhưng gần như vô hình. Đại úy Nguyễn Thu Hương (SN 1993), cán bộ Phòng Bảo vệ sự kiện đặc biệt quan trọng và khách quốc tế, là một trong số đó. Khi sự chú ý dồn về các nguyên thủ, nữ đại úy lặng lẽ giữ vị trí của mình, tập trung cao độ, tỉnh táo và sẵn sàng cho mọi tình huống phát sinh. Với Hương, mỗi động tác, mỗi bước di chuyển không chỉ là bảo đảm an toàn cho đối tượng được bảo vệ, mà còn là hình ảnh của lực lượng Cảnh vệ Việt Nam trước bạn bè quốc tế.

Lần đầu tiên được giao nhiệm vụ tiếp cận chính, bảo vệ cựu Thủ tướng Thái Lan, cũng là lần đầu Việt Nam thành lập đội hình nữ tiếp cận bảo vệ nguyên thủ quốc tế là một thử thách đặc biệt. Nhiệm vụ được hoàn thành trọn vẹn, để lại ấn tượng tốt đẹp. Nhưng với nữ đại úy sinh năm 1993, đó không phải khoảnh khắc để tự hào, mà là cảm giác nhẹ nhõm khi mọi phương án đã vận hành đúng như tính toán, không có sai số.

Với các nữ sĩ quan bảo vệ tiếp cận, thách thức không chỉ đến từ tính chất nhiệm vụ, mà còn từ môi trường làm việc đặc thù, áp lực cao và nhịp độ không cho phép chậm lại. Ở đó, năng lực không được đo bằng lời khen, mà bằng khả năng hoàn thành nhiệm vụ trong im lặng, đúng vị trí, đúng thời điểm và đúng phương án đã định.

Ở một góc nhìn khác của lực lượng Cảnh vệ, Thiếu tá Phạm Thị Hồng Minh xuất hiện với gương mặt phúc hậu, dáng vẻ thân thiện, dễ tạo cảm giác gần gũi. Nhưng ít ai biết, phía sau diện mạo tưởng như “hiền lành” ấy là một xạ thủ có tiếng trong lực lượng CAND khi biết đến bảng thành tích của cô trong các giải thi đấu bắn súng do Bộ Công an tổ chức. Cô sở hữu nhiều huy chương Vàng ở các giải bắn súng chuyên nghiệp, cùng độ chính xác thuộc nhóm hàng đầu trong lực lượng Công an. Không ồn ào, không phô trương, nhưng mỗi lần xuất hiện trên thao trường hay đường bắn, cô đều mang theo một thứ áp lực vô hình, sự chính xác gần như tuyệt đối.

Từ một cán bộ hậu cần đến Phó Trung đoàn trưởng Trung đoàn Đặc nhiệm (trực chiến), hành trình nghề nghiệp của Thiếu tá Minh là minh chứng rõ ràng cho chiều sâu con người và chiều dài rèn luyện của bản thân. Hơn mười năm gắn bó với đội tuyển bắn súng, cô đi qua những buổi tập dưới nắng gắt, những bài bắn chỉ cho phép xử lý trong vài giây, nơi sai số gần như bằng không. Những cơn đau âm ỉ nơi cổ tay, bả vai trở thành chuyện thường ngày. Đổi lại là một nguyên tắc nghề nghiệp không cần diễn giải, đã bóp cò thì không được phép sai.

Ở thao trường, khi nhiều người chờ đến giờ giải lao, Thiếu tá Minh lại làm điều ngược lại. Cô xin thêm đạn. Xin thêm thời gian. Xin thêm những lượt bắn. Không phải để phá kỷ lục, mà để tự kiểm chứng lại từng động tác, từng nhịp thở, từng khoảnh khắc trước khi siết cò. Với cô, sự chính xác không phải là năng khiếu, mà là kết quả của kỷ luật và lặp lại đến mức không còn chỗ cho sai sót.

Đó là kiểu “xạ thủ” rất riêng của lực lượng Cảnh vệ, không phô diễn sức mạnh, chỉ lặng lẽ đứng vào vị trí, và không cho phép mình sai dù chỉ một lần.

Chỉ riêng năm 2025, lực lượng Cảnh vệ đã bảo vệ tuyệt đối an toàn hàng nghìn lượt hoạt động của các đồng chí lãnh đạo, Đảng, Nhà nước, hàng trăm sự kiện và đoàn khách quốc tế cấp cao. Những con số đủ để khẳng định năng lực, nhưng không phản ánh hết áp lực, căng thẳng và sự hy sinh thầm lặng phía sau mỗi nhiệm vụ.

Đêm giao thừa, khi ánh đèn trong mỗi ngôi nhà bật sáng để đón năm mới, ở những vị trí không tên, người lính Cảnh vệ vẫn lặng lẽ trong ca trực của mình. Không tiếng đếm ngược, không pháo hoa, chỉ có bộ đàm, ánh mắt quan sát và sự tập trung không được phép rời đi. Trong khoảnh khắc cả đất nước đón xuân, họ giữ lấy phần việc của mình, để bình yên đến đúng giờ với mọi người. Với lực lượng Cảnh vệ, bình yên không phải là điều để cảm nhận, mà là kết quả phải bảo vệ bằng mọi giá.