Phan Đại Hoàng hiện là sinh viên năm ba chuyên ngành Biên đạo múa sự kiện tại Học viện Múa Việt Nam. Bên cạnh việc học tập, anh còn là vũ công và biên đạo múa tự do, tham gia dàn dựng nhiều chương trình nghệ thuật lớn, trong đó có Lễ hội Đền Hùng năm 2026. Mới đây, Hoàng đã xuất sắc giành danh hiệu "Phong cách biểu diễn tốt nhất" tại cuộc thi Tìm kiếm Tài năng biểu diễn Múa của Học viện Múa Việt Nam.
Phan Đại Hoàng gắn bó với múa được khoảng 4 năm. Anh chia sẻ: "Bên cạnh việc học và biểu diễn, mình cũng tham gia các dự án nghệ thuật nhỏ. Đó vừa là cách để mình tự trang trải cuộc sống, vừa là cơ hội để học hỏi, tích lũy kinh nghiệm và tiếp thu những giá trị nghệ thuật từ các thầy cô, anh chị đi trước".
Tuy cảm thấy bản thân có chút năng khiếu từ nhỏ, nhưng con đường đến với múa của Phan Đại Hoàng lại khá đặc biệt. Anh lớn lên ở một vùng quê không mấy khá giả, nơi mọi người chủ yếu tập trung vào việc kiếm sống hơn là các hoạt động nghệ thuật. Gia đình anh cũng không ủng hộ hay có thói quen tiếp cận với múa, vậy nên Hoàng gần như không có cơ hội tiếp xúc với bộ môn này từ sớm.
Mãi đến khi học THPT, anh mới tham gia câu lạc bộ múa của trường. Hoàng bắt đầu làm quen với những động tác đầu tiên, những buổi tập đầu tiên, nhưng vẫn chưa nghĩ đây sẽ là con đường lâu dài.
Thời điểm đó, Phan Đại Hoàng đang ôn thi vào trường Đại học Thương mại với định hướng học luật. Tuy nhiên, hai lần thi trước anh đều không đạt kết quả như ý. Trong quá trình ôn thi lần thứ ba, tình cờ Hoàng được một người bạn rủ đi diễn show múa nhỏ. Dù chỉ là show diễn nghiệp dư, nhưng nó lại mở ra cho anh một cánh cửa hoàn toàn mới.
Với một học sinh đang ôn thi đại học, gần như không có thu nhập, việc chỉ tham gia một buổi biểu diễn mà có thể nhận được hơn 2.000.000 đồng là một điều rất lớn. Cũng chính nhờ lần đó, Hoàng bắt đầu biết đến múa một cách rõ ràng hơn, và cũng lần đầu tiên biết đến các môi trường đào tạo chuyên nghiệp như Học viện Múa hay Symphony.
Khi bắt đầu theo đuổi con đường múa chuyên nghiệp, Phan Đại Hoàng từng đối mặt với nhiều trăn trở. Anh vừa đam mê nghệ thuật, vừa bị giằng xé bởi hai nỗi lo lớn: sự phản đối từ gia đình về tính ổn định của nghề và viễn cảnh tương lai bấp bênh, khó tự chủ tài chính.
Nhưng qua những lần đi diễn, Hoàng nhận thấy thị trường đang rất cần nam vũ công, mở ra cơ hội nghề nghiệp và thu nhập thực tế. Phát hiện này như một chiếc "công tắc" giúp anh thay đổi tư duy, nhìn nhận múa không chỉ là sở thích mà còn là sự nghiệp nghiêm túc. Từ đó, tiếp thêm cho anh sự tự tin: bản thân đã chọn đúng con đường.
Để theo đuổi ước mơ, Hoàng từng âm thầm luyện tập để thi vào trường Múa. Anh chọn cách chứng minh bằng hành động thay vì lời nói. Và để trang trải chi phí ôn luyện, anh đã làm đủ nghề tay chân từ shipper đến công nhân đóng gói. Chính giai đoạn gian khó khăn ấy đã rèn luyện cho anh sự trưởng thành và tinh thần trách nhiệm với lựa chọn của bản thân.
Cho đến khi trúng tuyển, Hoàng mới thông báo với gia đình. Dù bố mẹ vẫn trăn trở về tương lai bấp bênh của nghề múa, nhưng họ đã đặt niềm tin vào quyết tâm của con trai. Hoàng hiểu rằng, để duy trì niềm tin đó, anh cần nỗ lực không ngừng để chứng minh "bản thân đã đi đúng đường".
Đến thời điểm hiện tại, Hoàng đã đủ tự tin khẳng định với bố mẹ rằng: "Mình có thể tự đứng trên đôi chân của mình bằng múa. Mình có thể tự lo cho cuộc sống, và quan trọng hơn, mình biết mình đang đi đúng hướng".
Với Hoàng, múa không phải là một nghề "bấp bênh" hay tạm bợ. Đó là một con đường nghiêm túc – nơi anh có cơ hội chứng minh bản thân, thể hiện cá tính, và cống hiến trực tiếp cho nghệ thuật.
Hơn thế nữa, múa còn là cách để anh chạm vào những giá trị văn hóa sâu sắc của Việt Nam. Qua từng động tác, từng bài diễn, Hoàng có thể góp phần giữ gìn và lan tỏa vẻ đẹp của văn hóa truyền thống, của 54 dân tộc – những giá trị không ồn ào nhưng luôn âm ỉ và bền bỉ theo thời gian.
Phan Đại Hoàng chia sẻ về gu nghệ thuật của bản thân: "Mình không thích những gì quen thuộc, dễ đoán. Tôi tìm kiếm vẻ đẹp độc đáo, chưa được khám phá". Anh đặc biệt bị cuốn hút bởi văn hóa của các dân tộc thiểu số như Dao, Tày, Nùng trong múa. Một vẻ đẹp rất riêng, không dễ nhìn theo cách thông thường, mà là vẻ đẹp có chiều sâu, bản sắc văn hóa tích lũy qua nhiều thế hệ.
Anh tin rằng, múa Việt Nam cần phát triển từ những giá trị tinh túy này. Không chỉ bảo tồn, mà còn làm nó sống động trong hình hài mới, gần gũi với thời đại nhưng vẫn giữ hồn cốt. "Nếu không làm mới những giá trị đó, chúng sẽ dễ bị lãng quên".
Phan Đại Hoàng cũng mong rằng, thông qua múa, anh có thể góp một phần nhỏ để giới thiệu với bạn bè quốc tế rằng Việt Nam không chỉ đẹp, mà còn có một nền văn hóa rất giàu bản sắc và không trộn lẫn. “Trung Quốc đã thành công đưa múa truyền thống ra quốc tế. Mình tin, múa Việt Nam cũng có thể làm được, thậm chí không thua kém. Dù đi sau nhưng chúng ta có tiềm năng lớn”, anh chia sẻ.
Với việc bắt đầu tập luyện muộn, ở tuổi 20-21, khi nhiều người đã được đào tạo từ nhỏ khiến Phan Đại Hoàng gặp khá nhiều khó khăn. Thêm vào đó, thể chất nam giới thường kém linh hoạt hơn, trong khi múa đòi hỏi sức bền, thể lực và sự dẻo dai.
Lịch tập luyện của anh tại Học viện tập trung vào những bài tập cơ bản nhưng khắc nghiệt: thể lực, kỹ thuật nền và kéo giãn. Anh mô tả quá trình này là "đau đớn dai dẳng, lặp đi lặp lại".
Thử thách lớn nhất không phải là đau thể xác, mà là vượt qua giới hạn bản thân. Học múa không cho kết quả tức thời, mà cần nhiều năm kiên trì để thấy sự thay đổi.
Cường độ tập luyện có thể lên tới 6-8 tiếng mỗi ngày khiến Hoàng từng kiệt sức và muốn bỏ cuộc. Tuy nhiên, lý do anh tiếp tục là vì anh "chọn múa". Khi đã xem múa là đam mê, khó khăn trở thành thử thách cần vượt qua. Đối với anh, sống đúng với bản thân, theo đuổi đam mê và cống hiến là điều ý nghĩa nhất.
Phan Đại Hoàng bác bỏ định kiến cho rằng: “Nam giới học múa là thiếu nam tính”. Anh khẳng định, vẻ đẹp của nam nghệ sĩ múa nằm ở khả năng kiểm soát cơ thể điêu luyện, cân bằng hài hòa giữa sự mạnh mẽ và nét tinh tế.
Đối với anh, khi đã lên sân khấu, người nghệ sĩ xóa nhòa ranh giới giới tính để tập trung truyền tải cảm xúc và thông điệp nghệ thuật đến khán giả. Nghề múa không chỉ dừng lại ở các động tác kỹ thuật, mà là phương tiện khơi gợi sự chữa lành.
Bên ngoài ánh đèn sân khấu, nghệ sĩ nam vẫn đảm nhận mọi vai trò và trách nhiệm của một người đàn ông bình thường trong xã hội. Anh nhấn mạnh rằng, việc kiên trì theo đuổi con đường múa đòi hỏi kỷ luật sắt thép và ý chí vô cùng kiên cường, chứ hoàn toàn không phải là sự yếu đuối như nhiều người lầm tưởng.
Thực tế, múa Việt Nam đang phát triển, và trong nhiều tác phẩm, vai trò của nam vũ công là không thể thay thế. Những kỹ thuật như nâng đỡ, thực hiện các động tác khó, có độ nguy hiểm cao,…đòi hỏi thể lực, sự kiểm soát và khả năng phối hợp mà nam nghệ sĩ thường đảm nhận tốt hơn. Đây không phải là sự phân biệt, mà là đặc thù của ngôn ngữ hình thể trong múa.
Bên cạnh đó, ngày càng có nhiều tác phẩm chạm đến các vấn đề xã hội, trong đó có những câu chuyện liên quan đến nam giới. Để thể hiện được chiều sâu tâm lý và tinh thần của những vấn đề đó, vai trò của nam nghệ sĩ múa lại càng trở nên quan trọng. Họ không chỉ thực hiện động tác, mà còn là người truyền tải góc nhìn và cảm xúc rất riêng.
Phan Đại Hoàng ví hành trình của bản thân với cú "nhảy xé xoạc". Đây không chỉ là điểm kết của mỗi buổi tập mà còn là thử thách đòi hỏi sự tổng hòa giữa kỹ thuật, thể lực và ý chí.
Với anh, cú nhảy này tượng trưng cho cột mốc vượt qua giới hạn bản thân, nơi sự sợ hãi bị xóa nhòa để nhường chỗ cho khoảnh khắc tự do rực rỡ nhất. Đằng sau cú bật mình ấy là thành quả của hàng ngàn giờ khổ luyện bền bỉ. Với Hoàng, đó chính là minh chứng sống động nhất cho quá trình nỗ lực không ngừng nghỉ để hoàn thiện chính mình.
(Ảnh: NVCC)