Sót lại vạt rừng trong lòng phố

Nhà dài và nhà bê tông của già Ama HRin
Nhà dài và nhà bê tông của già Ama HRin
TP - Những ai từng đến Tây Nguyên chắc hẳn sẽ bị thu hút bởi cảnh quan kỳ thú của khu rừng nguyên sinh đầy thơ mộng và những giá trị văn hóa, đậm đà bản sắc dân tộc nằm trong lòng thành phố Buôn Ma Thuột, đó là buôn Ako Dhong - buôn của người Ê đê. Nhưng nay số phận của khu rừng đang đứng trước nguy cơ biến mất, không gian văn hóa dần mai một.    

Người lập buôn Ako Dhong

Trong tiết trời hiu hiu mát của buổi chiều thu, chúng tôi đến buôn Ako Dhong, nằm cuối con đường Trần Nhật Duật (thành phố Buôn Ma Thuột, Đắk Lắk). Con đường bê tông chạy thẳng tắp từ đầu đến cuối buôn, hai bên dãy nhà dài được bao bọc bởi những hàng cây cắt tỉa tạo hình đẹp mắt, tô điểm thêm sự thanh bình cho buôn làng. Thỉnh thoảng mùi hương hoa bay qua, khiến ta phải dừng lại hít hà.

Chúng tôi tìm đến nhà trưởng buôn Y- Dhec Kbuôr (thường gọi Ama Dit, sinh năm 1958), người biết tường tận về buôn Ako Dhong. Trong khoảng sân rộng có một nhà dài bằng gỗ truyền thống của người Ê Đê, bên cạnh là một ngôi nhà xây cấp 4 theo lối kiến trúc hiện đại. 

Khi nghe chúng tôi trình bày, ông than thở: “Nói thật, giờ tôi chẳng muốn tiếp báo chí, báo đài gì nữa. Chán lắm, hết đoàn này đến đoàn khác nhưng tình hình vẫn thế. Hết đề xuất rồi báo cáo nhưng vẫn chưa nhận được sự quan tâm từ các cấp chính quyền”.

Trưởng buôn cho biết: Tiếng Ê đê: “Ako” có nghĩa là đầu nguồn, “Dhong” là “suối”. Ako Dhong là “đầu nguồn suối”, vùng đất này bắt nguồn từ 6 con suối Ea Giang, Ea Dung, Ea Ding, Ea Pủi, Thun M’nung và đặc biệt là Ea Nuôl - con suối lớn nhất ở Buôn Ma Thuột. Mặc dù nằm ở thành phố nhưng buôn Ako Dhong vẫn giữ được cho mình khung cảnh yên bình, tĩnh lặng, khác xa với cái nhộn nhịp náo nhiệt ở bên ngoài. 

Trước kia buôn Ako Dhong là rừng, lác đác đôi ba ngôi nhà nằm giữa khoảng rừng mênh mông, là nơi dạo chơi của các loài thú. Ngày đó tôi còn rất bé, theo chân cha mẹ đến những buổi họp buôn, ngồi nghe ông bà, kể chuyện về Ama Hrin, người đã gây dựng nên buôn Ako Dhong giàu đẹp này. 

Khoảng năm 1956, có một chàng trai Ê Đê tên là Y Diêm Niê lúc đó mới 27 tuổi từ vùng đất Ma đ’rắk (Đắk Lắk) đi đến đây. Anh thấy cuộc sống của người dân nơi đây không hề giống bất kỳ một buôn Ê Đê nào. Ở đây có nguồn nước dồi dào, rừng bất tận. Lúc bấy giờ có 2 bà xơ đến mở lớp dạy chữ, làm nhà sinh không dùng nước suối chưa đun sôi để ăn uống sinh hoạt. Ngay lập tức chàng trai Ê Đê xin được giúp việc và ở lại đây lập nghiệp.

Ngày đó, cây cà phê đã được trồng tại vùng đất này. Thấy giống cây mang lại lợi nhuận rất cao, Ama Hrin đã tìm mọi cách học kỹ thuật trồng cà phê. Chẳng ngại gian nan, cuối cùng Ama Hrin đã trồng cà phê trên 40 mẫu đất của Ako Dhong. Và cũng từ đó, đồn điền cà phê đầu tiên của người Việt Nam trên đất Tây Nguyên ra đời. 

Với trí tuệ hơn người, sức vóc to lớn khoẻ mạnh, Ama Hrin nhanh chóng trở thành người ưu tú nhất buôn. Ở tuổi 30, Ama Hrin đã được mọi người đặc cách làm trưởng buôn, làm chủ đồn điền. Đất ở đồn điền, Ama Hrin đem chia đều cho các hộ nhưng sản phẩm làm ra của mỗi gia đình phải được công khai chia đều cho mọi người, ai ốm đau sẽ được thêm phần và được giúp đỡ... Ngay từ những năm 60 của thế kỷ trước, Ako Dhong đã trở thành buôn Ê Đê sung túc nhất vùng đất đỏ Tây Nguyên.

Điều hết sức đặc biệt ở buôn Ako Dhong là, dù nằm ngay ở lòng thành phố, nhưng buôn vẫn bảo tồn được một khu rừng nguyên sinh rộng 3 ha với nhiều loại động thực vật quý hiếm. Vẻ thơ mộng, êm đềm và không kém phần hoang dã, hấp dẫn của Ako Dhong cũng chính là nhờ khu rừng này tạo nên. 

Bà con không cho bất kỳ ai động đến mấy ha rừng nguyên sinh của buôn. Họ bảo đấy là nguồn sống, là dưỡng khí, là mạch nguồn của nước... đụng vào đấy là mất tất cả. Biết bao du khách ghé thăm Ako Dhong phải trầm trồ kinh ngạc trước một buôn dân tộc vừa hiện đại vừa cổ xưa. 

Những gốc cổ thụ, cây xanh trong buôn được bảo vệ, già Ama Hrin cấm bán, cấm chặt ai vi phạm sẽ bị phạt nặng bằng trâu, bò. Bao nhiêu hộ gia đình Ê Đê là bấy nhiêu ngôi nhà dài vẫn còn được gìn giữ cẩn thận. Năm 2012, già Ama Hrin về với lòng đất mẹ, điều quý nhất già để lại cho đại ngàn nắng gió này là một buôn Ê Đê thấm nhuần văn hóa bản địa mà vẫn hiện đại, văn minh.

Nếu một ngày rừng biến mất

Giữa một Buôn Ma Thuột ồn ào, tấp nập đang ngày càng trở nên hiện đại, cách trung tâm thành phố khoảng 2km, buôn Ako Dhong với không gian buôn làng truyền thống, từng ngôi nhà sạch đẹp giữa khu vườn đầy thơ mộng ấn tượng và khó quên. 

Hiện nay buôn Ako Dhong có 94 hộ, 53 ngôi nhà, 800 nhân khẩu sinh sống bằng nghề trồng lúa nước, trồng cà phê, làm du lịch cộng đồng, tổ chức biểu diễn cồng chiêng, dệt thổ cẩm, sản xuất rượu cần... Ở đây ngoài những người dân sinh sống từ thời lập buôn, còn có những người nơi khác đến đây để lập nghiệp, mở dịch vụ du lịch, nhà hàng.

Sót lại vạt rừng trong lòng phố ảnh 1 Những cây gỗ lớn hiếm hoi còn sót lại.

Đưa chúng tôi thăm buôn, ông Ama Dit thở dài: Hồi xưa đây là rừng bao quanh, thú rừng rất nhiều, nước suối chảy trong veo. Còn bây giờ rừng bị tàn phá, nước suối đục ngầu, ô nhiễm vì các hộ nuôi heo xả chất thải vào nguồn nước. Bị lấn chiếm, rừng chỉ còn lại gần một héc ta. 

Dừng chân trước ngôi nhà giống như chiếc thuyền độc mộc, dẫn lên là một cầu thang bằng gỗ với 5 bậc, phía trên có đôi bầu vú thể hiện uy quyền của người phụ nữ trong gia đình, cửa luôn được đóng kín, Ama Dit kể: Trước giải phóng, cả buôn có 3 nhà dài lợp tranh phên nứa, bị Mỹ đánh bom cháy 2 nhà sàn, sau trận cháy đó nhà sàn chuyển sang lợp ngói và làm bằng gỗ.  

Trên nền đất này trước kia, đây là căn nhà sàn tre nứa của già làng Ama Hrin, năm ngoái đã được người con trai thứ 3 của ông bỏ một khoản tiền lớn để trùng tu thành căn nhà sàn bằng gỗ bề thế này. Bà H’Diu cho biết: “Ngôi nhà dài cổ của Ama Hrin là điểm tham quan được du khách yêu thích. Đến đây đều dừng lại chụp hình và tò mò ngắm nhìn”.

Chị Nguyễn Thanh Thúy khách tham quan cho biết, trước đây chúng tôi vẫn được vào trong ngôi nhà dài này để tận mắt ngắm nhìn vẻ đẹp của nó nhưng từ khi nhà trùng tu thì cửa luôn đóng kín, thật tiếc cho du khách.

Bây giờ đi dọc buôn Ako Dhong, du khách cũng không còn được chiêm ngưỡng bên bậu cửa sổ ngôi nhà dài, những đôi bàn tay khéo léo, thoăn thoắt của người phụ nữ Ê Đê đưa thoi, kéo sợi, dệt từng họa tiết hoa văn sống động. “Gia đình tôi trước dệt thổ cẩm truyền thống của người Ê Đê, có gần chục nhân công làm, nhưng nay đầu ra sản phẩm không có, vì thế gia đình chỉ nhận dệt khi ai có nhu cầu tới đặt hàng thôi”, ông Ama Dit chia sẻ.

Thấp thoáng sau những nếp nhà dài là những căn nhà bê tông kiểu biệt thự, nhà xây mái bằng. Bà con nơi đây đã làm nhà xây sau lưng, hay bên cạnh nhà dài truyền thống. “Tâm huyết thì bà con cũng tâm huyết đấy nhưng họ cũng lại chạy theo thời đại mới.

Nhiều ngôi nhà sàn dần được bê tông hóa, nhà nước cứ khuyến cáo bảo tồn nhà sàn cổ nhưng không có chủ trương hỗ trợ cụ thể nào, dần dần bà con sẽ bỏ rơi rụng những nét văn hóa truyền thống. Có nhà dài làm từ năm 1972 đã cũ lắm, nếu sau này nó sập xuống thì người ta bỏ luôn chứ kinh phí đâu mà trùng tu”, ông Ama Dit trăn trở.

Sót lại vạt rừng trong lòng phố ảnh 2 Nhà dài truyền thống xây dựng từ năm 1972.
Xuống bến nước, nơi những vạt rừng còn sót lại, xen lẫn giữa những cây cổ thụ to cao chót vót là những bụi chuối xanh rì, vườn cây ăn quả, những chòi lợp bằng tranh được các công ty du lịch dựng lên để làm dịch vụ kinh doanh ăn uống.  
Hỏi làm thế nào giữ lại diện tích rừng hiếm hoi còn sót lại kia, Ama Dit nhìn xa xăm: “Thực ra giờ gọi là rừng thì hơi lớn vì diện tích còn lại chưa đầy một mẫu. Diện tích rừng này Hạt kiểm lâm thành phố đã giao cho Ban tự quản buôn quản lý, trông coi. Hằng năm, Hạt vẫn cử người xuống đo đạc lại diện tích, xác định loại cây trong rừng đồng thời phối hợp với lực lượng thôn buôn xử lý những trường hợp xâm hại đến rừng”.

Anh Võ Tấn Hồng, nhân viên Hạt kiểm lâm thành phố Buôn Ma Thuột cho biết: Diện tích rừng của buôn Ako Dhong không nằm trong quy hoạch của lâm nghiệp mà thuộc phường Tân Lợi, thành phố Buôn Ma Thuột nên từ năm 2008 Hạt kiểm lâm thành phố đã giao trách nhiệm quản lý cho thôn buôn với tổng diện tích là 0,95 ha. Hiện, Hạt vẫn phối hợp với thôn buôn để bảo vệ diện tích rừng còn lại.

MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Nhà giáo Thân Trọng Ninh (1922-2018) bên kho nhật ký của mình ảnh: PXD

Câu chuyện giới tuyến: Một đời người lạ hơn tiểu thuyết

TP - Ngày 20/7/1954 Hiệp định Geneve được ký kết, nước ta tạm thời bị chia cắt làm hai miền Bắc-Nam, lấy vĩ tuyến 17 (sông Bến Hải huyện Vĩnh Linh, Quảng Trị) làm ranh giới để chờ đến 2 năm sau (tháng 7/1956) tiến hành tổng tuyển cử thống nhất đất nước. Thế nhưng mãi đến 21 năm sau (tháng 4/1975), non sông ta mới liền một dải…
Chuyến xe anh Minh luôn sẵn sàng vận chuyển miễn phí hàng hóa phục vụ chiến dịch chống dịch

Nhịp cầu nối yêu thương

TP - Không cần lời hiệu triệu, chẳng cần được mang ơn… họ - những người lao động bình thường thôi nhưng khi thấy đồng bào cần giúp, luôn sẵn sàng góp sức bằng cả tấm lòng.
Ông Nguyễn Tư Thoan thăm đơn vị pháo binh Quảng Bình, năm 1965

Giải mã giai thoại gián điệp Nguyễn Tư Thoan

TP - Lẩn thẩn nhớ lại cái thời điểm ông Nguyễn Tư Thoan bị mất chức Bí thư tỉnh ủy Quảng Bình là năm 1974 (Kỳ I do lỗi kỹ thuật, nhầm 1961 thành 1951, chính xác ông Nguyễn Tư Thoan đảm chức Bí thư Quảng Bình là từ năm 1961-1974).
Những mô hình phiên chợ, gian hàng “0 đồng” đang được mở rộng khắp tại nhiều địa điểm ở Sài Gòn

Nghĩa tình ở phiên chợ '0 đồng'

TP - Sài Gòn dù là đang oằn mình chống dịch, mọi thứ đều thiếu thốn nhưng mảnh đất ân tình ấy vẫn dang tay giúp đỡ những người yếu thế, khốn khó. Nhiều phiên chợ “0 đồng” mọc lên để mọi người tựa vào nhau qua thời khắc khó khăn nhất.
Cơm di động miễn phí trao tận tay người cần

'Người dưng' không xa lạ

TP - Ðằng sau vẻ đìu hiu với những hàng quán cửa đóng then cài, dòng người thưa thớt là hàng trăm, hàng ngàn người lao động nghèo đang phải vật lộn mưu sinh. Công việc không có, buôn bán chẳng ai mua, nguồn thu nhập mất đi khiến họ điêu đứng.
Đội khử khuẩn BDS đến từng con đường, ngõ hẻm nhà dân diệt COVID-19

'Biệt đội' khử khuẩn

TP - Tự xuất tiền túi mua dung dịch khử khuẩn rồi đến từng con đường ở Sài Gòn phun miễn phí; tìm người có hoàn cảnh khó khăn tặng phần cơm, gói mì hay vận chuyển hàng hóa cứu tế không lấy công… và còn nhiều lắm những chuyện “bao đồng” dễ thương mà người Sài Gòn đang làm giữa đại dịch.