Xin ra khỏi họ

Xin ra khỏi họ
TP - Càng gần đến ngày mừng khánh thành lăng của họ, anh Hoán càng rầu rĩ, lo lắng. Đãng lẽ, là con cháu họ Nguyễn, nay họ mình xây được lăng mộ tổ tiên khang trang, to đẹp nhất nhì nghĩa địa xã thì anh phải mừng mới phải. Đằng này...

Trăm tội cũng chỉ tại cái tội nghèo. Để xây dựng lăng, họ anh Hoán huy động mỗi suất đinh phải đóng góp 1,5 triệu đồng. Nhà anh 2 suất, vị chi là 3 triệu đồng. Ngặt một nỗi, hoàn cảnh gia đình anh với 5 miệng ăn, chỉ biết trông cậy vào mấy sào ruộng khoán.

Đã thế, vài năm nay vợ anh lại đau ốm liên miên, tiền thuốc thang đã làm khánh kiệt những tài sản có giá trị. Đứa con thứ hai đang học lớp 11, thấy bộ mẹ khó khăn, đang có ý định xin nghỉ học để đi phụ hồ, lấy tiền phụ giúp gia đình. Là trụ cột trong nhà, anh thấy nẫu ruột mà chưa biết tính làm sao. Thế mà nay, lại thêm cái khoản đóng góp quá sức này nữa!

Anh đã tính tới việc vay mượn đâu đó để góp cho xong, rồi tính. Nhưng, nợ trước còn chưa trả được, thì ai cho vay. Trong khi đó, trong họ liên tục nhắn tin giục đóng góp để trang trải các khoản chi.

Sáng nay, họ tổ chức mừng khánh thành lăng. Không chạy đâu ra tiền, anh Hoán vẫn phải muối mặt đến dự. Cỗ bàn đã bày biện xong. Mâm nào chiếu ấy đã tề tựu. Ông trưởng họ trịnh trọng đứng lên tuyên bố lý do, ý nghĩa to lớn của việc xây dựng công trình Lăng. Tiếng vỗ tay rào rào. Ông cao hứng đọc tên, biểu dương những con cháu đã đóng góp vượt mức huy động của họ. Tiếng vỗ tay lại không ngớt.

Cuối cùng, ông không quên đọc tên những suất còn chưa đóng góp với lời lẽ chê trách. Nhiều tiếng xì xào nổi lên. Có những ánh mắt thiếu sự cảm thông nhìn về phía anh Hoán. Anh ngồi đó chết lặng, tủi hổ. Anh đâu phải là người không biết cội nguồn, tổ tông!!! Chỉ vì… Mắt anh rơm rớm. Anh từ từ đứng dậy:

- Kính thưa các cụ trong họ! Tôi vẫn biết, là con cháu trong họ phải có trách nhiệm đóng góp xây dựng lăng mộ tổ tiên. Nhưng – giọng anh Hoán nghẹn lại – do hoàn cảnh…nay tôi và gia đình không dám ngẩng mặt, nghĩ mà thẹn với họ tộc. Vậy, tôi xin họ xá tội, cho phép tôi và gia đình xin ra khỏi họ để khỏi mắc tội với tổ tiên. Xin các cụ hiểu cho!

Nói rồi, anh đi như chạy ra khỏi đám, bỏ lại đằng sau bàn tiệc sự sững sờ, đắng ngắt.

Vũ Ngọc Vân
Bộ đội Biên phòng Nam Định

MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Mạnh được, yếu thua

Mạnh được, yếu thua

TP - Ngày nghỉ, Thái dắt Long đi chơi, thằng bé mới học lớp hai nhưng cao lớn so với bạn cùng lứa. Ngang qua vườn nhà ông Sơn, thấy ngay cạnh tường có cây đu đủ trĩu quả chín vàng, ngó qua không thấy ai Thái trèo tường vặt quả to nhất.
Ngứa mắt thật

Ngứa mắt thật

TP - Đi làm trên Hà Nội cả năm mới về quê một lần, nên Biết cố tỏ ra mình hơn đứt mấy đứa cùng tuổi chân lấm tay bùn ở làng. Nhận lương và tiền thưởng xong, Biết ra tiệm hớt tóc đề nghị làm cho mình một quả đầu thật đặc biệt để về quê.
Còn oan gì nữa

Còn oan gì nữa

TP  - Buổi sáng, bà Thanh trở về nhà sau khi bán hết rổ rau, thấy con gái ngồi thừ trên phản, mặt mày phụng phịu. Bà hỏi: - Hôm nay là thứ mấy, sao còn chưa đi làm hở Hà?
Giữ chồng

Giữ chồng

TP - Anh Hải là thợ cơ khí trên thành phố. Từ khi hai con gái đi xuất khẩu lao động ở Hàn Quốc, cuộc sống của gia đình anh chị khá lên trông thấy.
Bắc thang lên hỏi ông trời

Bắc thang lên hỏi ông trời

TP - Anh Nhạc và chị Xinh cưới nhau đã được sáu năm. Tình cảm vợ chồng càng mặn mà khi hai đứa con một gái, một trai lần lượt ra đời. Cuộc sống gia đình cũng dần khấm khá khi anh Nhạc theo đám bạn buôn trâu.
Làm mẹ đơn thân

Làm mẹ đơn thân

TP - Chị Lài đảm đang nhưng kém về nhan sắc. Vì thế dù đã hơn 30 tuổi, chị vẫn không có ai ngó ngàng. Mong muốn có một đứa con vui vầy, đỡ đần khi tuổi già xế bóng, chị đi “xin” một người lạ đứa con.
Vòng 1 trong mơ

Vòng 1 trong mơ

TP - Cổ nhân có câu “Gái một con trông mòn con mắt” nhưng với chị Hà thì câu nói đó có vẻ không đúng lắm. Sau khi sinh thằng Bi, quá trình cho con bú khiến cho “núi đôi” của chị chảy sệ.
May có bọn trẻ

May có bọn trẻ

TP - Vợ chồng ông Hưng là cán bộ nghỉ hưu. Tuổi già nhàn rỗi, ông bà dành thời gian chăm sóc vườn cây và chục con ngan. Tính ông Hưng xuề xòa lại vui vẻ nên được mọi người quý, nhất là đám trẻ con. Có trái cây hay bánh kẹo, ông đều gọi bọn trẻ sang cho, ông còn kể cho chúng nghe chuyện lịch sử, chuyện văn chương. Dần dà thành quen, ngày nào bọn trẻ cũng sang chơi với ông.