May có bọn trẻ

May có bọn trẻ
TP - Vợ chồng ông Hưng là cán bộ nghỉ hưu. Tuổi già nhàn rỗi, ông bà dành thời gian chăm sóc vườn cây và chục con ngan. Tính ông Hưng xuề xòa lại vui vẻ nên được mọi người quý, nhất là đám trẻ con. Có trái cây hay bánh kẹo, ông đều gọi bọn trẻ sang cho, ông còn kể cho chúng nghe chuyện lịch sử, chuyện văn chương. Dần dà thành quen, ngày nào bọn trẻ cũng sang chơi với ông.

Trái với chồng, bà Hường ít khi nói chuyện với hàng xóm láng giềng. Riêng việc bọn trẻ tới nhà nô đùa bà khó chịu. Ông Hưng bảo:- Cả nhà có mỗi tôi với bà, con cháu thì ở xa. Bọn trẻ sang chơi cho vui cửa vui nhà.

- Chúng nó sang hò hét ầm ĩ tôi không chịu được. Đấy là chưa kể có đứa còn vẽ bậy lên tường, làm vỡ đồ đạc, hái khế làm gãy mất mấy cành.

Thấy vợ nói vậy ông Hưng thở dài. Dường như biết ý bà Hường, bọn trẻ ít sang nhà ông Hưng hơn.

Hôm rồi, ông Hưng bị cảm. Ông lảo đảo rồi ngã xuống ngay cạnh nồi cám đang sôi. Lửa cháy to nhanh chóng bén vào áo ông. May mà lúc ấy bọn trẻ tranh thủ bà Hường không có nhà chạy sang chơi với ông đã phát hiện ra. Chúng hô hoán rồi lấy nước đổ vào bếp.

Khi bà Hường chạy về đến nhà thì lửa đã được dập tắt, ông Hưng nhanh chóng được đưa đi bệnh viện. Nhìn bàn tay ông Hưng bị bỏng sưng phồng, bà Hường trào nước mắt. Bà tự nhủ: “May mà có bọn trẻ phát hiện sớm không thì ông Hưng đã không qua khỏi”.

Dạo này nhà ông Hưng lại vang rộn tiếng của mấy ông cháu. Nghe đâu bà Hường còn thường xuyên mua bánh kẹo về chia cho bọn trẻ.

Bạn đọc cộng tác với chuyên mục “Sau lũy tre làng” xin gửi bài vào hộp thư sauluy@gmail.com hoặc gửi đến Tòa soạn báo Tiền Phong.

MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Mạnh được, yếu thua

Mạnh được, yếu thua

TP - Ngày nghỉ, Thái dắt Long đi chơi, thằng bé mới học lớp hai nhưng cao lớn so với bạn cùng lứa. Ngang qua vườn nhà ông Sơn, thấy ngay cạnh tường có cây đu đủ trĩu quả chín vàng, ngó qua không thấy ai Thái trèo tường vặt quả to nhất.
Ngứa mắt thật

Ngứa mắt thật

TP - Đi làm trên Hà Nội cả năm mới về quê một lần, nên Biết cố tỏ ra mình hơn đứt mấy đứa cùng tuổi chân lấm tay bùn ở làng. Nhận lương và tiền thưởng xong, Biết ra tiệm hớt tóc đề nghị làm cho mình một quả đầu thật đặc biệt để về quê.
Còn oan gì nữa

Còn oan gì nữa

TP  - Buổi sáng, bà Thanh trở về nhà sau khi bán hết rổ rau, thấy con gái ngồi thừ trên phản, mặt mày phụng phịu. Bà hỏi: - Hôm nay là thứ mấy, sao còn chưa đi làm hở Hà?
Giữ chồng

Giữ chồng

TP - Anh Hải là thợ cơ khí trên thành phố. Từ khi hai con gái đi xuất khẩu lao động ở Hàn Quốc, cuộc sống của gia đình anh chị khá lên trông thấy.
Bắc thang lên hỏi ông trời

Bắc thang lên hỏi ông trời

TP - Anh Nhạc và chị Xinh cưới nhau đã được sáu năm. Tình cảm vợ chồng càng mặn mà khi hai đứa con một gái, một trai lần lượt ra đời. Cuộc sống gia đình cũng dần khấm khá khi anh Nhạc theo đám bạn buôn trâu.
Làm mẹ đơn thân

Làm mẹ đơn thân

TP - Chị Lài đảm đang nhưng kém về nhan sắc. Vì thế dù đã hơn 30 tuổi, chị vẫn không có ai ngó ngàng. Mong muốn có một đứa con vui vầy, đỡ đần khi tuổi già xế bóng, chị đi “xin” một người lạ đứa con.
Vòng 1 trong mơ

Vòng 1 trong mơ

TP - Cổ nhân có câu “Gái một con trông mòn con mắt” nhưng với chị Hà thì câu nói đó có vẻ không đúng lắm. Sau khi sinh thằng Bi, quá trình cho con bú khiến cho “núi đôi” của chị chảy sệ.
Đừng gọi tao là mẹ

Đừng gọi tao là mẹ

TP - Con vào đại học, gánh nặng cơm áo càng siết chặt gia đình chị Lý. Chồng chị sức khoẻ kém, không làm được việc nặng. Vì thế, chị để chồng quán xuyến gia đình, còn mình đi buôn đồng nát kiếm thêm tiền trang trải chi tiêu nuôi con ăn học.