Khi bác sĩ là Idol

TP - Là năm thứ 2, dịch bệnh COVID-19 xảy ra ở nước ta đúng vào thời điểm 27/2, ngày Thầy thuốc Việt Nam. Cũng như năm ngoái, năm nay ngành Y tế tiếp tục “nói không” với tiếp khách và nhận hoa dịp này, bởi họ đang tập trung chống dịch. Dù không có những bó hoa tươi thắm như một lời tri ân gửi đến những từ mẫu, nhưng tôi nghĩ, với đội ngũ bác sĩ, ngày nào họ cũng là những thần tượng (idol) của mọi người, mọi nhà rồi.

Trước đây, tôi luôn lấy làm ngạc nhiên, tại sao trong rất nhiều nghề nghiệp hấp dẫn, thú vị, bọn trẻ con luôn có chung ước mơ “Con muốn được làm bác sĩ để cứu người”, khi mình đưa ra câu hỏi “Lớn lên con thích làm nghề gì?” hay “Ước mơ của con sau này sẽ làm gì?”. Giờ thì tôi đã hiểu vì sao. Với chúng, chỉ cần một người được cứu sống, sẽ có tất cả vũ trụ!

Đôi khi, chính những mơ ước giản đơn của trẻ con lại chính là thực tế đang diễn ra trong cuộc sống. Tại Việt Nam, từ ngày xuất hiện ca bệnh COVID-19 đầu tiên, là những ngày đội ngũ y bác sĩ tại các bệnh viện, cơ sở điều trị, các khu cách ly, phải ăn ngủ chung với dịch bệnh. Hình ảnh của họ không chỉ được người dân trong nước ngưỡng mộ, mà cả thế giới ngợi khen. Một chuyên gia hoạt động trong lĩnh vực nhân quyền đã ví von về đội ngũ y bác sĩ Việt Nam rằng: Cái tâm “từ mẫu” của họ đã đi xuyên biên giới. Và quả đúng như vậy.

Từ sự kiện bệnh nhân Trung Quốc mắc COVID-19 đã được chữa khỏi tại Việt Nam cho đến hình ảnh phi công người Anh mắc bệnh đã có thể về nước sau hơn 3 tháng chiến đấu tại bệnh viện, vào một số thời khắc nhất định các bác sĩ đã có những tiên lượng rất xấu. Và, hàng trăm bệnh nhân trong nước được chữa khỏi… Tất cả những hành động, hình ảnh đó đọng lại sau cuối trong tâm trí nhiều người dân Việt Nam là niềm tự hào, sự ngưỡng mộ.

Tại một buổi lễ tri ân đội ngũ y bác sĩ tuyến đầu chống dịch diễn ra cuối năm 2020, người theo dõi khó cầm được nước mắt khi một điều dưỡng kể câu chuyện con nhỏ đã quên mất mẹ vì mẹ đi “chống dịch” quá lâu trong bệnh viện. Hay hình ảnh những chiến sĩ áo trắng dây nhợ chằng chịt, đồ bảo hộ vướng víu 24/24 trong những ngày “trực chiến”, khiến chúng ta buốt lòng.

Lúc này đây, khi dịch bệnh trên thế giới vẫn phức tạp, trong nước nguy cơ vẫn còn nhiều thì có lẽ bác sĩ sẽ còn phải mải miết với trực chiến. Một bác sĩ không thuộc tuyến đầu chống dịch, càng không phải là bác sĩ thăm khám điều trị hàng ngày cho bệnh nhân COVID nhưng mỗi ngày đều đặn bác sĩ ấy vẫn nhắc nhở mọi người trên trang facebook của mình rằng, hãy rửa tay, khẩu trang, không tụ tập… Công việc dặn dò đều đặn đến nhàm chán đó tưởng chỉ có ở những người mẹ lo lắng bảo vệ con mình hằng ngày.

Nhiều bác sĩ vẫn thường ngồi gõ những bài viết chỉ cách phòng dịch. Thậm chí có những bác sĩ còn kiêm luôn nhiệm vụ động viên tư vấn người dân trước sự hoang mang mỗi khi có một ca nhiễm hoặc nghi nhiễm ở đâu đó trong vùng.

Sáng 24/2, facebook bác sĩ Trương Hữu Khanh đăng tải mấy câu mộc mạc: “Rồi ngày bình thường sẽ đến /Có hoang mang mới biết ta cần nhau/ Cần chia sẻ cần đồng lòng vượt khó/ Rồi sẽ đến, sẽ không xa lắm đâu…”. Cá nhân tôi cùng nhiều bạn đọc cũng sẽ cảm nhận được sự động viên, khích lệ tinh thần trong “mùa dịch” khi đọc những lời chia sẻ đó. “Chỉ cần vậy thôi, đủ để ta nói lời cảm ơn rồi”, một thanh niên phát biểu.

Anh bạn tôi, cũng là một bác sĩ, khiêm tốn chia sẻ, ngày 27/2 không mang ý nghĩa là ngày mà mọi người tri ân, biết ơn người thầy thuốc, nghề y. Với anh, ngày nào còn được lao động,  cống hiến, được bảo vệ sức khỏe cho mọi người, thì đó sẽ là ngày 27/2, là sứ mệnh, trách nhiệm, niềm tự hào của một bác sĩ.

MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Nước mắt của rừng

Nước mắt của rừng

TP - “Nhức nhối” dự án nằm trên giấy, chậm tiến độ oái ăm thay lại được một quan chức có thẩm quyền ở TP Hòa Bình thốt lên về một xã nghèo thuộc quyền quản lý, đang phải “đeo” 35 dự án. Những gì đập vào mắt khi đi qua địa phương nằm sát Hà Nội này là, nhiều ngọn núi bị khoét nham nhở, rừng có nơi bị bóc trụi như vết thương.
Đề thi trăm năm

Đề thi trăm năm

TP - Đúng ngày này của 103 năm trước, nền khoa bảng Nho học kéo dài 844 năm qua các triều đại phong kiến nước ta chính thức chấm dứt, với kỳ thi Đình lần cuối cùng được tổ chức tại cung điện Cần Chánh nhà Nguyễn ngày 15/5/1919. Còn hôm qua, theo "chốt sổ" của Bộ GD&ĐT, có 1.001.011 thí sinh đăng ký thi tốt nghiệp THPT năm nay, ngang bằng số lượng năm ngoái.
Hụt hơi

Hụt hơi

TP - Khi trở lại cuộc sống bình thường mới, Công ty du lịch lữ hành Vietlife Travel, có trụ sở tại trung tâm TPHCM, tái khởi động hoạt động kinh doanh sau một thời gian “ngủ đông” vì dịch COVID-19.
Thổi bùng cảm hứng!

Thổi bùng cảm hứng!

TP - SEA Games 31 chưa chính thức bắt đầu nhưng với những gì đã diễn ra và nguồn cảm hứng vô tận nó mang lại, đây chắc chắn sẽ là một trong những kỳ đại hội ấn tượng nhất lịch sử.
Cười không nổi với tiến sĩ

Cười không nổi với tiến sĩ

TP - Lại “sốt” xình xịch với đề tài luận án tiến sĩ, lần này là “Nghiên cứu giải pháp phát triển môn cầu lông cho công chức, viên chức thành phố Sơn La”. Có lẽ nghiên cứu này và hàng loạt luận án tiến sĩ tương tự nên được trao cái giải Ig nào đó. Như năm ngoái, Ig Nobel Hòa bình đã thuộc về “công trình nghiên cứu” râu của nam giới có chức năng bảo vệ mặt khi đánh nhau!
Bài học từ... đất

Bài học từ... đất

TP - Mái đầu bạc trắng, cựu Chủ tịch UBND tỉnh Khánh Hòa Nguyễn Chiến Thắng cúi gằm trước vành móng ngựa nhận tội liên quan đến đất đai, gây ra khi đương chức. Nếu không vì lòng tham, tầm này, ông Thắng có lẽ đang tỉa tót cây cảnh hoặc ngồi nghe cháu ê a học bài bên hiên nhà.
Sống trong sợ hãi

Sống trong sợ hãi

TP - Kênh Tẻ là ranh giới tự nhiên giữa hai quận 7 và 4 nằm trong khu vực nội thành TPHCM. Mỗi khi triều cường hay mưa lớn, đường Trần Xuân Soạn nằm dọc bờ kênh Tẻ bỗng hóa thành sông, lênh láng nước, phần từ trên trời rơi xuống, phần từ sông Sài Gòn tràn vào.
Khi đô thị thiếu không gian ngầm

Khi đô thị thiếu không gian ngầm

TP - Trước kỳ nghỉ lễ 30/4, tôi đến UBND phường Bến Nghé (quận 1, TPHCM) giải quyết một số thủ tục, giấy tờ. Trụ sở ủy ban phường khang trang nhưng không có chỗ đỗ xe nên khách đến liên hệ công tác phải để xe ngoài đường và đoạn đường dài phía trước luôn chật kín ôtô, người đến sau phải kiên nhẫn chờ rất lâu mới có chỗ.