'Hồi sinh nhiệm màu' của người đẹp buôn cá nhiễm HIV

'Hồi sinh nhiệm màu' của người đẹp buôn cá nhiễm HIV
TP - Chồng trút bệnh sang vợ, con, rồi chết. Suốt mấy năm trời chị gồng mình chống chọi bệnh tật, và ôm con chạy chữa khắp nơi. Lúc tưởng đã kiệt sức, buông xuôi, đường đời lại mở ra trước mặt.

> Làm sao để lo cho mẹ, cho em…

Tình yêu và nghị lực đã giúp chị, một người nhiễm HIV chiến thắng số mệnh
Tình yêu và nghị lực đã giúp chị, một người nhiễm HIV chiến thắng số mệnh.

Vợ kiếm tiền, chồng nghiện

Tôi gặp Thủy ở Phòng khám ngoại trú Bệnh viện Nhi Nghệ An, lúc chị đang cấp thuốc cho hai mẹ con bệnh nhân HIV đến từ huyện Đô Lương.

“Cô ấy là tình nguyện viên tích cực nhất đấy” - BS Sơn, Trưởng khoa Truyền nhiễm, nói Thủy đồng ý kể về đời mình, với điều kiện “phải thay tên, đổi họ”.

Trắng trẻo, mập mạp, Thủy khác xa với hình dung của tôi. “Nếu gặp ngoài đường, chắc anh không nghĩ rằng em nhiễm HIV, đúng không?”, Thủy vào chuyện.

Chồng Thủy lái xe công nông loại đầu dọc. Họ sinh được một cháu gái, Thủy làm nghề buôn bán cá. Mua sỉ bán lẻ, ở một xã ven thành Vinh, Thủy cần mẫn kiếm tiền nuôi chồng con.

Chồng Thủy ngập sâu vào con đường chích hút, khiến bao nhiêu tài sản trong nhà “đội nón ra đi”. Ngày đánh xe ra ga tàu, bãi sông chở vật liệu xây dựng, tối vật vờ về nhà, say túy lúy. Có hôm lên cơn nghiện, túng quá, anh ta tháo thùng xe, bán.

Kéo dài như thế mấy năm, thuyết phục không xong, Thủy bắt đầu chán cảnh vợ làm, chồng phá. Cá ngày càng khó bán, nhiều khi không đủ tiền mua sữa cho con. Gửi bé cho bà ngoại, cô làm hồ sơ, ra Hà Nội chuẩn bị đi XKLĐ tại Đài Loan.

“Lúc xét nghiệm máu, nhận kết quả HIV dương tính, em hồn vía lên mây”, Thủy kể. Cả tuần giữa đất Hà Thành, cô chán chường tuyệt vọng, bỏ đi lang thang. Sợ cô quẫn trí quyên sinh, đám bạn theo riết Thủy.

Phải sống

Chuyến tàu tốc hành rời sân ga Hà Nội về Vinh trong đêm mưa gió, mang theo một thân phận tủi buồn. Ly, con gái chị cùng bà ngoại ra đón. Sân ga lạnh lẽo. Nhìn thấy con, Thủy lao đến, ôm riết con vào lòng. Hai mẹ con cứ thế ôm nhau, đứng khóc giữa những cái nhìn lạ lùng, thương cảm.

“Kể từ lúc em về, mẹ em không đêm nào ngủ được. Có lúc quá căng thẳng, bà vùng chạy ra đường”, Thủy kể. Triền miên lo lắng, bà kiệt sức, phải đi cấp cứu nhiều lần.

Khoảng 10 ngày sau, chồng cô bị bắt, đưa đi cải tạo ở Trại 6 (huyện Thanh Chương, Nghệ An). Thủy không dám đưa con gái đi xét nghiệm vì “lúc đó, nếu cầm trên tay tờ giấy xét nghiệm máu của con, chắc em không sống nổi”.

Đưa con về nhà mình, hàng tuần chị xuống bệnh viện lấy thuốc, mỗi lần ra khỏi nhà phải bịt khẩu trang kín mặt. “Em ngại tiếp xúc!”.

Thủy (bên phải) làm thủ tục cấp thuốc cho bệnh nhân HIV/AIDS. Ảnh: Quang Long
Thủy (bên phải) làm thủ tục cấp thuốc cho bệnh nhân HIV/AIDS. Ảnh: Quang Long.

Căn nhà chỉ còn hai mẹ con. “Buồn nhất là những đêm mưa. Nhìn con gái thiêm thiếp ngủ, lại nghĩ đến chồng, lòng em tan ra từng mảnh”, Thủy khóc.

Căn nhà lợp pro ximăng ngày hè thêm oi bức, ngột ngạt. Tối, hàng xóm đỏ đèn, quây quần bên mâm cơm. Riêng mẹ con Thủy thui thủi bên nhau. Bữa cơm ngày càng hao đi, vì phải dành tiền mua thuốc chữa bệnh, ngoài số thuốc được bệnh viện cấp miễn phí.

Năm 2006, chồng chị qua đời. Hai năm sau, bé Ly xuất hiện triệu chứng bất thường. Dù đã định liệu từ trước, nhưng hôm cầm trên tay kết quả xét nghiệm HIV dương tính của con gái, chị không khỏi bàng hoàng.

Bệnh lao, nấm máu, nhiễm trùng cơ hội tấn công, khiến cô bé 11 tuổi sụt cân còn 17kg. Đuối sức, bé không đứng vững, không tự đi lại được. Thủy đưa con xuống Bệnh viện Nhi Nghệ An, cầm cự bằng đồng lương của bà ngoại. Một suất lương hưu, chia cho 3 người: Một người khỏe, hai người bệnh.

Ở đáy sâu tuyệt vọng, phép nhiệm màu lại đến: Ly dần dần bình phục. Bé Ly gượng dậy, đòi ăn. Cơn bạo bệnh qua đi. Con khỏe, Thủy cũng trở nên tươi tắn, yêu đời hơn. Chị hăng hái lao vào công việc: tham gia CLB Tự lực Sông Lam Xanh, nơi hội tụ những người nhiễm HIV/AIDS, giúp đỡ lẫn nhau và tuyên truyền phòng chống HIV/AIDS cho cộng đồng; Tình nguyện viên Dự án Life-Gape tại Bệnh viện Nhi Nghệ An.

“Hết ra Hà Nội lại về Vinh, bệnh tình của con gái vẫn không thuyên giảm, em cũng suy sụp. Nhưng em không thể chết. Em phải sống để cứu con”, Thủy nói. Bác sỹ Bệnh viện Nhi T.Ư cho biết, khả năng cứu con gái chị là rất thấp. Còn nước còn tát, chị đưa con về Nghệ An.

Tết Nguyên đán 2009, ở Bệnh viện Nhi Nghệ An, bệnh nhân hối hả về quê, riêng hai mẹ con Thủy vẫn phải ở lại. Bé Ly không còn hấp thu thuốc kháng sinh, phải truyền dịch liên tục.

Ở đáy sâu tuyệt vọng, phép nhiệm màu lại đến: Ly dần dần bình phục. Bé Ly gượng dậy, đòi ăn. Cơn bạo bệnh qua đi. Con khỏe, Thủy cũng trở nên tươi tắn, yêu đời hơn.

Chị hăng hái lao vào công việc: tham gia CLB Tự lực Sông Lam Xanh, nơi hội tụ những người nhiễm HIV/AIDS, giúp đỡ lẫn nhau và tuyên truyền phòng chống HIV/AIDS cho cộng đồng; Tình nguyện viên Dự án Life-Gape tại Bệnh viện Nhi Nghệ An.

Hạnh phúc lại về

Nam, lái xe quê Hải Phòng, đã qua “một lần đò”. Tình cờ quen nhau trong lần Thủy đi nhận quà của người bạn gái gửi từ đất cảng, Nam có cảm tình với cô gái xứ Nghệ.

Thấy chàng tài xế thích mình, Thủy cảnh báo: “Em bị nhiễm HIV đấy!”. Nam không tin, bảo: “Nếu em bị H, sao lại đầy đặn thế? Tóc thì dài. Da thì trắng”. Thủy nghiêm túc: “Em nói thật”, rồi lẳng lặng bỏ đi.

Thủy càng chạy, Nam càng đuổi theo. Chàng tài xế tìm về nhà Thủy, chỉ khi thấy thuốc ARV (một loại kháng sinh điều trị HIV/AIDS), anh mới tin.

Nhưng ái tình như mũi tên đã bắn đi, khó thu về. “Anh không thể sống thiếu em được. Anh sẵn sàng chấp nhận tất cả, miễn là có em!”, Nam nói.

Thủy do dự, rồi gật đầu. Năm 2010, họ tổ chức hôn lễ. Thủy nói: “Bọn em là rổ rá cạp lại, nên mần đơn giản. Đám cưới, thực chất là liên hoan, khách mời toàn những người cùng cảnh ngộ như em”.

Hàng ngày chị đi tư vấn, cấp thuốc cho những người nhiễm HIV/AIDS, còn chồng chị tiếp tục lái xe tuyến Vinh- Hải Phòng. “Thỉnh thoảng, em lại đau yếu. Anh ấy muốn được lái xe tại Vinh, để gần gũi chăm sóc vợ, nhưng chưa nơi nào nhận”, Thủy nói.

Bé Ly đã học THCS. Nhờ biết tuân thủ chế độ điều trị và sinh hoạt điều độ, sức khỏe của mẹ con chị chuyển biến khả quan. Thủy khoe: “Hai mẹ con em vừa đi xét nghiệm tải lượng virus, kết quả là không phát hiện thấy HIV trong máu”.

___

(Tên nhân vật trong bài viết đã thay đổi)

Theo Báo giấy
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Nghỉ giữa buổi năm 1971, in khắc gỗ màu 31x41cm

Về những bức tranh lưu lạc

TP - Vào một sáng chủ nhật đẹp trời, tôi và nhà báo Cao Phong đến thăm họa sĩ Tôn Đức Lượng, bởi trước đó đã đôi lần gặp ông ở nhà Nghệ sĩ nhiếp ảnh (NSNA) Mai Nam trong những ngày giỗ, tết được mời...
Phóng viên Việt Tùng vinh dự gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp sau khi quay cảnh B-52 rơi trên bầu trời Hà Nội năm 1972

Lửa nghề cháy mãi

TP - Nghỉ hưu trước tuổi, nhưng hơn 30 năm qua, cựu phóng viên Phạm Việt Tùng vẫn đau đáu với nghề. Một số bộ phim ông làm sau khi nghỉ hưu là minh chứng “về hưu nhưng chẳng hưu nghề”…
Bên hông Dinh Thống Nhất, 28/4/2021: Tác giả bài báo và nhân vật của mình - Bùi Trọng Nghĩa (bìa trái), Chu Chí Thành (bìa phải). Ảnh: QUANG VINH

Câu chuyện hòa giải kể ngày 21/6

TP - Vào một ngày Tết, tôi gọi điện cho vợ chồng ông Bùi Trọng Nghĩa- nhân vật trong bức ảnh “Hai người lính” nổi tiếng, hỏi thăm liệu năm nay gia đình có gì mới. Bà vợ nói “Từ khi gặp báo Tiền Phong thì chúng tôi có cái mới và thay đổi chứ xưa giờ chỉ có vậy”. Còn tôi coi loạt bài về “Hai người lính” là kỷ niệm đẹp trong đời làm báo của mình.
Phối cảnh công viên Thiên niên kỷ tại Dã Viên

Dã Viên muôn thuở

TP - 15 năm trước, cồn Dã Viên từng bị nhăm nhe biến thành khu resort. Ý đồ đó vấp phải phản ứng quyết liệt của báo chí, dư luận, giới chức nên không thành hiện thực. Mới đây, Dã Viên đã được quy hoạch trở thành khu văn hóa đa năng đặc sắc của Huế.
Máy ảnh thường không thể phát huy tác dụng dưới hầm lò

Tác nghiệp dưới độ sâu 300 mét: Xuống 'âm phủ' có gì hay?

TP - Làm phóng viên, điều quý nhất với tôi là được đi, được nhìn, được cảm nhận và tung tẩy với ngòi bút của mình. Trong nhiều chuyến đi, lần được “chui” xuống lòng đất với độ sâu hơn 300 mét là ấn tượng nhớ đời. Đến bây giờ nhiều người vẫn hỏi tôi, xuống “âm phủ” có gì hay?
Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh và Chuyện ngõ nghèo

Chút vĩ thanh Chuyện ngõ nghèo

TP - Bữa mới rồi ngồi với nhà văn Tạ Duy Anh mới bừng ra vài cái à. Thì ra cái tên sách Chuyện ngõ nghèo do NXB Hội Nhà văn in lần đầu năm 2016 là của đích tác giả Nguyễn Xuân Khánh chứ chẳng phải ai khác!
Bộ đội xem bà H’Blâm như người mẹ thứ hai

Những thủ lĩnh đại ngàn: Nữ già làng đặc biệt

TP - Bà Ksor H’Blâm giữ chức già làng là một điều đặc biệt. Ở vị trí già làng bà H’Blâm đã giúp xoá bỏ nhiều hủ tục trong làng Krông (xã Ia Mơr, huyện Chư Prông, Gia Lai). Hiện, nữ già làng cùng bộ đội, chính quyền hướng dẫn, giúp đỡ người dân vùng biên thoát nghèo.
Bác sĩ Nguyễn Trọng An, nguyên Phó Cục trưởng Cục Trẻ em: “Tiềm ẩn nguy cơ cao bị xâm hại và bạo lực”

Ẩn họa sau màn hình: Cách nào để bảo vệ trẻ?

TP - Các chuyên gia cho rằng, những chương trình trên internet chứa nhiều nội dung, hình ảnh, âm thanh cuốn hút dẫn đến các vùng não bộ của trẻ phát triển không đồng đều. Tiếp cận với mạng xã hội quá sớm làm trẻ dễ sa vào những trò chơi, kênh thông tin giải trí độc hại không phù hợp với lứa tuổi.
Ba mẹ con chị Quý Thư (ngụ Q. 10, TPHCM) vừa hoàn thành tác phẩm tranh 3D Ảnh: Uyên Phương

Sáng tạo cùng con

TP - Làm tranh giấy 3D, thay áo cho rau củ, chế tạo đồ chơi từ phế liệu… là những “trò” phụ huynh cùng con thực hiện trong thời kỳ giãn cách xã hội phòng dịch COVID-19. Những hoạt động này giúp trẻ vừa học vừa giải trí, đồng thời ngăn trẻ không bị cuốn vào các trò chơi trên điện thoại, Ipad, tivi...