Đớn đau 60 tuổi vẫn đi bán dâm

Đớn đau 60 tuổi vẫn đi bán dâm
TP - Ngôi nhà trong con ngõ Đê Tô Hoàng ở phố Bạch Mai - Hà Nội đông khách vào sáng và trưa, tối thì vắng ngắt. Những vị khách đặc biệt chỉ đến đây thường tắm rửa, gội đầu, tút lại nhan sắc, ngáp và ngủ, tối đến lại đi… đứng đường. Những cô gái bán dâm xem ngôi nhà này như chốn nương thân duy nhất ở Hà Nội, cũng là nơi cho họ cơ hội để hoàn lương...

> Gái mại dâm ngày càng trẻ hóa
> Ký ức kinh hoàng của nữ sinh trở về từ 'động quỷ’

Ngôi nhà này là chốn bình yên của chị em đứng đường
Ngôi nhà này là chốn bình yên của chị em đứng đường.

Từ tháng 3-2009, một số phụ nữ hành "nghề" bán dâm lập ra một hội nhóm mang tên “Nơi bình yên” (NBY) .

Mục tiêu giản dị như một “nghiệp đoàn” nho nhỏ, giảm tính dễ bị tổn thương, tăng tính chia sẻ của những chị em đường phố.

Năm 2010 nhóm được Chính phủ Hà Lan tài trợ, giúp cho chị em có một nơi tìm thấy được sự bình yên, xây dựng lòng tự tin, nhận những hỗ trợ cần đối với một con người...

Ngồi bệt xuống nền gạch của ngôi nhà ngõ Đê Tô Hoàng, Kha* rít một hơi thuốc, nhả khói rất sành điệu, kể: “Em cai nghiện được rồi, nhưng không “nỡ” bỏ thuốc lá. Em nghiện từ năm 20 tuổi, nhà ở Lạng Sơn, bố mẹ làm nông, cũng không đến nỗi đói khổ, nhưng đua đòi theo chúng bạn, bỏ nhà đi. Để có tiền hút hít em đi làm gái. Em hành nghề ở các tỉnh lẻ như Lào Cai, Yên Bái, Hải Phòng, Quảng Ninh...Càng hút hít thì càng phải đi khách để có tiền, có tiền lại hút hít, như một cái vòng luẩn quẩn không dừng lại được mà lúc ấy cũng chưa từng suy nghĩ là sẽ dừng. Cho đến khi em bị bắt vào Trung tâm cai nghiện Ba Vì. Vào đó mất tự do, phải lao động, vật thuốc ghê lắm. Sau 2 năm, em được ra thì tái nghiện, lại đi khách rồi lại bị bắt vào Trung tâm”.

Bà Khuất Thị Hải Oanh - Giám đốc Trung tâm hỗ trợ Phát triển Cộng đồng - tổ chức hỗ trợ cho nhóm NBY cho biết: “Chúng tôi giúp một mái ấm để chị em lui tới, sinh hoạt, nghỉ ngơi, tắm giặt cũng như duy trì được một đội ngũ nòng cốt để đi tiếp cận, hỗ trợ chị em bảo vệ sức khoẻ của bản thân và của khách hàng, chuyển gửi chị em đến các dịch vụ sức khoẻ và xã hội, hỗ trợ chị em về sinh kế và giảm nguy cơ bị bạo hành, bị bóc lột... Nhóm cũng tổ chức các hoạt động ở cộng đồng để tăng thêm sự hiểu biết của cộng đồng và giảm bớt sự kỳ thị.

Môi, mắt Kha thâm quầng, nhưng nụ cười rất tươi. Năm 2007, Kha được ra khỏi Trung tâm cai nghiện, quyết làm lại cuộc đời, nhưng lại đối diện thực tế phũ phàng: Làm gì, đi đâu? Chẳng lẽ quay về nghề bán dâm, lại nghiện hút?... Kha tìm đến ngôi nhà ở Đê Tô Hoàng, được các chị em giúp đỡ đoạn tuyệt hẳn với ma tuý, và cô có một việc làm mà mình chưa từng hình dung ra.

Ấy là, hằng đêm, Kha đi tiếp cận những chị em làm gái đứng đường, hay bán dâm ở quán bar, vũ trường, karaoke. Gặp chị em, Kha tư vấn cho họ những kiến thức về tình dục an toàn, phát bao cao su miễn phí, rỉ tai về địa chỉ ngôi nhà ngõ Đê Tô Hoàng ...Gặp chị em đường phố tương đối dễ vì dù sao cũng là “dân trong nghề”.

Nhưng với những cô gái bán dâm ở các cơ sở massage, hay karaoke thì rất khó, vì phải thông qua chủ. Khi Kha đặt vấn đề, các ông chủ thường đe dọa hoặc chối bay: “Chỗ chúng tôi không có gái bán dâm”...

Một cô gái bước vào cầm điếu thuốc châm lửa từ điếu thuốc trên môi Kha. Nhật- tên cô gái - 31 tuổi, quê ở Hoà Bình cũng có quãng đời mưa gió. Muốn thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn, Nhật tin lời một gã lưu manh hứa hẹn xin việc, nhưng bị lừa bán vào một cơ sở mại dâm ở Sơn Tây.

Nhật bị ép bán dâm. Cô gái quê chưa một lần nắm tay đàn ông đã chống cự quyết liệt. Thấy thế, chủ lại mừng. Hôm sau Nhật bị đưa lên một con tàu trên sông để bán trinh cho chủ tàu.

Giữa sông, Nhật không biết chạy đi đâu... Từ đó, Nhật bị ép tiếp khách ngày đêm đến rạc cả người, đi đâu cũng có bảo kê canh gác 24/24 giờ.

Một khách làng chơi thương hoàn cảnh của Nhật đã tìm cách giải cứu cô về Hà Nội. Sống như vợ chồng để trả ơn khách làng chơi 2 năm, Nhật về quê nhưng không có việc làm lại xuống Hà Nội.

Ở thủ đô, tay trắng, Nhật lại đứng đường kiếm cơm và dính vào nghiện hút, rồi bị bắt lên Trung tâm cai nghiện...

Con đường của Nhật sau đó cũng giống Kha, được NBY giúp đỡ và trở thành thành viên nòng cốt. Hằng đêm, Nhật đi tiếp cận các cô gái bán dâm để tư vấn cho họ về biện pháp chống lây nhiễm qua đường tình dục, cách tự vệ khi bị khách dùng bạo lực và nói cho họ những cơ hội để tìm công việc mới...

Tóc nhuộm vàng hoe, gương mặt hơi cúi xuống, Nhật kể: “Có những ông khách cho thêm tiền để không đi bao cao su. Nếu gặp phải khách là đầu gấu mà không muốn đi bao cao su thì khó thoát. Có lần em đồng ý với khách đi chỉ mình ông ấy nhưng khi bước vào phòng có tới bốn năm người ngồi nằm la liệt. Em định chạy ra khỏi phòng nhưng cửa đã khóa… Không chỉ có em, nhiều chị em khác cũng bị thế, còn bị quỵt tiền. Mình đã trải qua cảnh ấy, nên giờ tư vấn cho chị em không đi khách ở các bãi đáp lạ, không quan hệ nếu khách không chịu dùng bao cao su”.

Đớn đau 60 tuổi vẫn đi bán dâm
Hoa có bầu 8 tháng, vẫn đi khách.

Hoa, 29 tuổi, bụng bầu to gần vượt mặt, nặng nề đi lên cầu thang: “Em mang thai đã được 8 tháng nhưng vẫn phải đi khách. Nếu nghỉ bây giờ không biết sau này lấy gì nuôi con. Từ lúc mang thai tháng thứ 5 em đã phải bó bụng để khách không biết, nhưng từ tháng thứ 6 trở đi bụng to quá không bó được nữa, vì vậy cũng ít khách hơn. Lúc mình đi thường năn nỉ họ “làm nhẹ” để khỏi ảnh hưởng tới đứa bé trong bụng”.

Trưa. Mâm cơm nóng hổi được dọn ra, chị em ngồi quây quần, vừa ăn vừa cười nói. Ăn xong, người thì gội đầu, người cho quần áo vào máy giặt, hay làm móng tay móng chân hoặc đấm bóp cho nhau…Ở nơi bình yên này, trong những giờ phút ngắn ngủi, họ được là chính mình.

Già rụng răng vẫn đi khách

Hà từng nghiện hút và bán dâm dằng dặc cả thời thanh xuân, đến mức thân xác đã khô rạc, mặt quắt lại.

Sau khi tìm đến NBY, Hà đã cai được nghiện, bỏ hẳn nghề, tối tìm đến với chị em đường phố để chia sẻ.

Mỗi tháng những thành viên nòng cốt như Hà chỉ được NBY hỗ trợ 1 triệu đồng, không đủ tiền xăng xe, chỉ bằng một vài lần đi khách như trước đây, nhưng cô gái này đêm nào cũng lên đường. Khi Hà Nội đã lên đèn, tôi theo chân Hà để tận thấy cô “tác nghiệp” như thế nào.

Hà bảo: “Bọn em hay đến dốc Bác Cổ, bến xe Giáp Bát, hoặc đoạn đường trước cổng bệnh viện Hữu Nghị, ven hồ Thiền Quang, đó là những nơi chị em hay hành nghề. Tối nay đưa anh đến hồ Thiền Quang, ở đây rất đa dạng đối tượng bán dâm”.

Hà Nội về đêm lạnh tê tái, tôi và Hà ngồi một quán nước dưới gốc cây xà cừ, quan sát. Phía xa, trong bóng tối, mấy cô gái đang đứng bên đường. Hà thì thầm: “Mấy cô này chưa “mở hàng” nên nếu mình phát bao cao su, tài liệu về an toàn tình dục có khi bị mắng ngay. Nhưng nếu đi được một cuốc khách rồi, thì tiếp cận dễ”.

Bác Lành đã rụng răng
Bác Lành đã rụng răng.

Một phụ nữ khoảng 60 tuổi đứng bên đường, nhìn tôi có ý mời chào. Hà bảo: “Bác Lành đấy, khổ thế, làm nghề đến răng rụng rồi vẫn không chịu nghỉ hưu. Mà nghỉ thì lấy gì đút vô mồm. Khi biết bác “đi làm” nhiều người nhìn bác bằng đôi mắt kinh khủng. Nhưng gần bác thì thấy thương ghê”. Hà lại đưa cho bác Lành mấy cái bao cao su. Bà cười để lộ hàm răng đã rụng gần hết.

Theo lời Hà, những góc đường Trần Nhân Tông, Nguyễn Du, Quang Trung, quanh hồ Thiền Quang đêm đêm không chỉ có bác Lành mà còn cả những cô gái 14,15 tuổi lén lút bán dâm.

“Chị em không muốn đi làm nghề này nhưng họ quá khó khăn. 1,5 triệu đồng để mở hàng trà đá cũng không có. Nhiều lúc trò chuyện với họ mà vừa nói vừa khóc, dù không được phép khóc trước mặt họ”, Hà bảo.

Với nhiều gái bán dâm, sau một đêm đi làm đầy vật vã, mọi ngả đường đều dẫn đến ngôi nhà ở Đê Tô Hoàng.

Chị Chu Thị Bình, điều hành chung của nhóm NBY cho hay: “Họ tìm đến đây, đa số là người ngoại tỉnh, không có nhà nên xem NBY là gia đình mình. NBY chia sẻ với họ những khó khăn, nhiều chị em đã được vay vốn để chuyển sang nghề khác.

Những thành viên nòng cốt của NBY đã tiếp cận với hàng trăm chị em bán dâm ở Hà Nội để tư vấn về tình dục an toàn, các dịch vụ xét nghiệm hỗ trợ và điều trị.

_______

*Tên các cô gái làm nghề bán dâm trong bài đã được thay đổi

Theo Báo giấy
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Nhu yếu phẩm được tình nguyện viên đưa đến nhà người dân

Đuổi dịch ở buôn làng: Ngỡ ngàng và thích ứng

TP - Huyện Krông Búk đang là tâm dịch của tỉnh Đắk Lắk. Nhiều ổ dịch xuất hiện tại các buôn đồng bào dân tộc thiểu số với hàng trăm ca mắc trong cộng đồng. Bên cạnh các “chiến sĩ áo trắng” còn có những cán bộ cơ sở chung lưng đấu cật cùng họ vừa chống dịch vừa chăm lo an sinh cho người dân ngăn chặn đà lây lan của dịch bệnh.
'Đuổi' dịch ở buôn làng

'Đuổi' dịch ở buôn làng

TP - COVID-19 ập đến, khuấy đảo mọi sinh hoạt thường ngày của bà con vốn yên bình hai buổi trên nương rẫy. Trong quá khứ, đồng bào các dân tộc thiểu số từng vượt qua gian khó bằng nếp sống, luật tục và từ đó hình thành ý thức, kinh nghiệm trong việc phòng chống dịch bệnh. Nay, họ phòng dịch bằng cách của riêng mình kết hợp với các giải pháp phòng, chống dịch tiên tiến để bảo vệ buôn làng bình yên.
Tiền nhân ông Đặng Văn Việt (hàng trên: bố mẹ đẻ và bố mẹ vợ)

Chuyện Hùm xám Đường 4

TP - Tôi đang ngồi với một nhân chứng huyền thoại của quân sử Việt. Người đã tham gia 126 trận đánh lớn nhỏ. Đánh thắng 120 trận suýt chết 30 lần. Bị thương tới 5 lần. Toàn vào chỗ hiểm. Nhiều tướng lãnh Pháp sau này (trong đó có cựu Bộ trưởng Quốc phòng) đã gọi ông là Tiger gris de la RC4 - Hùm xám Đường số 4…
Anh Giang vui vì giúp được nhiều người về với gia đình

Cận chiến với COVID-19: Vượt qua cửa tử

TP - Trong cuộc chiến với COVID-19, có rất nhiều mất mát, đau thương nhưng cũng có không ít những niềm vui, hạnh phúc tột cùng khi bệnh nhân vượt qua cửa tử để trở về. Những thành quả đó được làm nên từ sự nỗ lực không biết mệt mỏi của đội ngũ nhân viên y tế và chính người bệnh.
Chị Hằng xúc động khi nhắc lại hoàn cảnh gia đình 5 người mất vì COVID-19

Cận chiến với COVID-19: Những nhịp cầu lặng lẽ

TP - "Dạ cho em hỏi, đây có phải số điện thoại của người thân bệnh nhân Nguyễn Thị Lý không ạ? Chị ơi, em gọi từ Bệnh viện hồi sức COVID-19, em xin báo tin buồn là bệnh nhân Lý đã tử vong. Trường hợp này sẽ được hỏa táng và chuyển tro cốt về nhà…". Không nghe bên kia trả lời, biết người thân bệnh nhân đang xúc động, chị Hằng nhẫn nại giữ điện thoại chờ họ bình tĩnh trở lại, nói lời chia buồn và hướng dẫn các bước nhận giấy báo tử.
Điều dưỡng Ức Mi Sa chăm sóc bệnh nhân chuẩn bị chuyển viện

Cận chiến với COVID-19: Những chiến binh thầm lặng

TP - Những ngày cuối tháng 8/2021, dịch bệnh COVID-19 như cơn sóng dữ càn quét TPHCM. Hậu quả để lại là hàng ngàn ca mắc mới, bệnh nặng liên tục tăng khiến đội ngũ nhân viên y tế vắt kiệt sức mình chạy đua với tử thần, giành giật từng mạng sống. Tại khoa Cấp cứu, Bệnh viện Chợ Rẫy, ngày cũng như đêm, các bác sĩ, điều dưỡng lúc nào cũng khẩn trương để tiếp nhận, điều trị bệnh nhân nặng.
Một tháng "ôm" taxi cấp cứu, ông Mỹ chưa một lần về nhà thăm gia đình

Cận chiến với COVID-19: Chạy đua với tử thần

TP - Ðang ngồi ngả lưng trên ghế lái chiếc taxi 7 chỗ, thấy hai nhân viên y tế lom khom dìu một F0 bị suy hô hấp từ trong nhà bước ra, ông Mỹ vội bật dậy mở cửa xe, đỡ bệnh nhân lên ghế sau rồi nổ máy, bật đèn khẩn cấp. Chiếc xe lao vút qua những con hẻm chật hẹp, quanh co, tiến thẳng đến bệnh viện.
Cận chiến với COVID-19: Chiến binh tuổi 20 trên tuyến lửa

Cận chiến với COVID-19: Chiến binh tuổi 20 trên tuyến lửa

TP - TPHCM đang trải qua những ngày lịch sử khi số ca mắc COVID-19, bệnh nhân nặng và tử vong tăng cao gây áp lực lớn lên hệ thống y tế cũng như công tác phòng chống dịch toàn thành phố. Đội ngũ y bác sĩ, tình nguyện viên chống dịch đang ngày đêm vắt kiệt sức mình ở nơi tuyến lửa, chạy đua với thời gian để giảm thiểu số người tử vong cũng như lo hậu sự, đưa người xấu số về với người thân.