Báo Tiền Phong số 143-144

23-24/5/2026 www.tienphong.vn 15 THƠ Minh họa trong trang: HÙNG LƯƠNG – TRUNG LIÊM VŨ YÊN Dòng sông cô lẻ Ngoại ô vừa lên đèn cặp kính em lấp lánh ánh sáng như lớp sương sót lại trên mặt sông cây cầu cũ như thể run theo gió dòng sông hiền ta đã ngồi bên nhau chỉ để nhìn nước trôi anh hỏi em nói không nghĩ gì cả còn anh nhìn bóng ta rung rinh trong đáy sông hoàng hôn Có những đêm anh đi dọc con sông cũ cây cầu xưa bị đập bỏ không còn tìm thấy bờ cỏ ngày xưa em từng đứng cười với gió con nước đã thay dòng vẫn giữ màu lặng lẽ trong ngày chia tay nhau anh thấy một con sông cô lẻ Cặp kính của em hôm ấy vẫn lấp lánh anh nhớ đã thấy cả buổi chiều vỡ vụn trong ô kính nhỏ. TRƯƠNG PHƯƠNG HOA Thời gian trong đáy túi bụi bay nghiêng trong luồng nắng chiếc túi ở ngăn tủ cuối cùng chợt hiện ra những vật đã rất lâu im lặng không còn ai gọi tên chiếc túi từ đâu đến ai tặng ai cho ai quên mùi tháng năm rất cũ giờ đây lại dậy lên trong túi có cây bút ta bấm lạch cạch theo thói quen đầu bút cào lên không khí như muốn viết ra một cái tên có chùm chìa khóa lạc từng mở cánh cửa nào? nặng hơn là ta tưởng những chìa khóa xỉn màu tiếng âm va trầm đục lòng mình bỗng nát nhàu đáy túi còn vài thứ một tấm vé xe phai chữ mẩu giấy ghi số điện thoại không tên chiếc cúc áo rời và một đồng xu nhỏ của một xứ sở nào chìm xuống với thời gian ta nhớ mình ngày cũ ta nhớ mình nghênh ngang ta nhớ mình từng tưởng thời gian là thênh thang HƯƠNG KHAI ÂN Màu men xưa Chiếc lọ hoa cũ kỹ Nằm im trong góc nhà Lớp men xưa đã nhạt Bóng những chiều đi qua Em nhẹ lau thân cong Bụi bay đầy ánh đèn Bỗng nghe thời gian cũ Hiện hình trên màu men Ngày ấy có một người Về từ thành phố xa Mang theo chiếc lọ nhỏ Giữa bao nhiêu quà hoa Người nâng niu rất kỹ Sợ vỡ giữa đường dài Trong lòng như giữ một Điều gì giữa hình hài Em khi ấy còn trẻ Chỉ cười rồi nhận thôi Không hiểu trong mắt ấy Có nguyên một khoảng trời Bây giờ người đi mất Những rung động mờ tên Chiếc lọ hoa còn lại Nhắc rằng ta đã quên Men đã không còn bóng Hình trang trí lạc thời Nhưng em nhìn trong đó Một khoảng lặng kiếp người. TRẦN VŨ LONG Cánh sen tháng sáu (Cho Bơ) Như con thuyền trôi trên dòng sông nhà mình là những cánh sen tháng sáu dòng sông yêu thương tỏa sáng nụ cười con cánh sen trong câu thơ viết dở chập chờn kí ức buồn vui phận người cánh sen đi vào giấc mơ hồng như giọt máu tinh khiết niềm đau vui buồn cổ tích cánh sen từ bi thắp lời nguyện cầu sáng nay những cánh sen tháng sáu trong mắt con tỏa như nắng mai Mơ hoang Đêm qua anh đã bay trên cánh đồng chỉ gió đưa anh đi mẹ đã bỏ anh trong hoang hoải mùi lúa cha cũng bỏ anh sau những vết găm phận người ánh mắt em nhìn anh không nói như giọt máu loang đỏ giấc mơ đêm qua anh đã bay trên những vũng lầy hành trình đơn độc chẳng mang gì ngoài những giấc mơ những giấc mơ lấm láp tội nghiệp đã neo anh với đất này đêm qua đất của ngàn đời đã ru anh

RkJQdWJsaXNoZXIy MjM5MTU3OQ==