Ngày còn học phổ thông, tôi thường ngồi hàng giờ đọc báo. Không phải để tìm những điều lớn lao, mà đơn giản vì tôi thích cảm giác được theo chân người viết đi qua những miền đất xa lạ, gặp những con người mình chưa từng gặp, biết những câu chuyện mình chưa từng nghe. Khi ấy, tôi nghĩ rằng sau này mình sẽ làm một nghề có thật nhiều trải nghiệm. Và rồi tôi nghĩ đến nghề báo. Nhưng nghĩ là một chuyện, còn chạm tay được vào giấc mơ ấy lại là chuyện khác. Với một cậu học sinh nghèo ở tỉnh lẻ, cánh cổng trường báo khi đó xa xôi như một đường chân trời. Tôi không đỗ ngay lần đầu. Rồi lần thứ hai. Và cả lần thứ ba nữa. Mỗi lần thất bại là một lần tưởng như giấc mơ đã khép lại. Nhưng có những điều nếu đã bén rễ trong lòng thì rất khó để từ bỏ. Tôi đi một vòng khá dài trước khi đến được nơi mình muốn đến. Mười năm sau ngày nuôi giấc mơ ấy, cuối cùng tôi cũng tốt nghiệp ngôi trường mà mình từng chỉ dám đứng từ xa ngước nhìn. Tôi từng nghĩ, từ đây mọi thứ sẽ dễ dàng hơn. Nhưng hóa ra, cánh cửa này mở ra thì phía sau nó lại là những cánh cửa khác cần phải bước qua. Tôi bắt đầu nghề viết từ những góc rất nhỏ của tờ báo. Những bản tin ngắn cho mục Đường dây nóng. Những bài viết ở chuyên mục Bạn đọc viết. Những câu chuyện trong Địa chỉ nhân ái. Không phải những đề tài lớn, càng không phải những bài điều tra gây tiếng vang. Chỉ là những mảnh đời bình dị, những nỗi niềm bình dị của người dân giữa bộn bề cuộc sống. Nhưng chính từ những điều bình dị ấy, tôi học được những bài học đầu tiên về nghề. Tôi học cách lắng nghe nhiều hơn nói. Học cách nhìn cuộc sống từ phía người khác. Học cách kiên nhẫn với từng chi tiết nhỏ. Và quan trọng nhất, học cách giữ cho mình một trái tim đủ mềm để đồng cảm, nhưng cũng đủ vững để đi qua những câu chuyện nhiều khi rất buồn. Nghề báo cho tôi cơ hội được gặp vô số con người. Có những người chỉ gặp một lần rồi không bao giờ gặp lại. Có những người để lại trong tôi một nỗi day dứt rất lâu. Có những phận đời khó khăn khiến tôi hiểu rằng cuộc sống của mình vẫn còn quá nhiều may mắn. Cũng có những con người bình thường nhưng nghị lực phi thường, giúp tôi tin hơn vào điều tốt đẹp. Mỗi cuộc gặp gỡ giống như một trang sách. Và người làm báo, suy cho cùng, là người may mắn được đọc rất nhiều trang sách của cuộc đời. Rồi thêm gần mười năm nữa trôi qua. Ngày tôi được nhận vào cơ quan báo chí mà mình từng mơ ước, niềm vui không đến ào ạt như tôi từng hình dung. Nó đến rất lặng lẽ. Có lẽ bởi sau một hành trình quá dài, tôi hiểu rằng được đứng ở nơi mình mong muốn không phải là đích đến, mà chỉ là một điểm bắt đầu khác. Vậy là tôi ở lại. Mười năm. Rồi hơn mười năm. Đủ để chứng kiến nhiều đổi thay của nghề báo. Đủ để thấy những tòa soạn chuyển mình cùng công nghệ số. Đủ để nhận ra rằng phương thức làm báo có thể thay đổi từng ngày, nhưng những giá trị cốt lõi của nghề thì vẫn vậy. Đó là sự trung thực trước sự thật. Là trách nhiệm với cộng đồng. Là khát vọng mang đến cho bạn đọc những thông tin có ích. Và trên hết, là tình yêu dành cho con người. Mỗi dịp tháng Sáu về, khi Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam lại đến, tôi thường nhớ về cậu học trò nghèo năm nào với giấc mơ làm báo tưởng chừng quá đỗi xa vời. Nếu gặp lại cậu ấy hôm nay, có lẽ tôi sẽ nói rằng: con đường phía trước không hề bằng phẳng. Sẽ có những lần thất bại, những lúc chông chênh, những khoảng thời gian tưởng như phải bỏ cuộc. Nhưng nếu thực sự yêu nghề, hãy cứ bước tiếp. Bởi đôi khi, điều đáng quý nhất không nằm ở việc ta đến đích nhanh hay chậm, mà nằm ở chỗ sau tất cả những vòng vèo của cuộc đời, ta vẫn còn giữ được ngọn lửa của giấc mơ ban đầu. Và với tôi, sau hơn hai mươi năm kể từ ngày giấc mơ ấy được gieo xuống, hạnh phúc giản dị nhất vẫn là mỗi sáng thức dậy, được tiếp tục đi về phía những con chữ. n Giấc mơ AN NGUYỄN Có những giấc mơ đến với người ta rất sớm. Và với tôi, sau hơn hai mươi năm kể từ ngày giấc mơ ấy được gieo xuống, hạnh phúc giản dị nhất vẫn là mỗi sáng thức dậy, được tiếp tục đi về phía những con chữ. Minh họa: Kiều Tú CON CHỮ Có lẽ, không nơi nào dạy con người về vô thường rõ ràng hơn bệnh viện khi hơi thở đang đều đặn bỗng trở nên đứt quãng. Là thông số trên máy monitor kéo dài thành một đường thẳng lạnh lẽo. Là đôi dép cũ vẫn nằm dưới gầm giường bệnh, nhưng người mang nó đã không còn trở lại. Là chiếc điện thoại vẫn sáng màn hình với cuộc gọi nhỡ của người thân, là lời hẹn "mai khỏe rồi mình về" chưa kịp thực hiện, là những dự định còn dang dở mà thời gian không cho phép hoàn thành… Ở đó, tôi đã gặp những người vừa hôm qua còn khỏe mạnh, hôm nay đã nằm bất động. Có những người tưởng mình còn rất nhiều thời gian để yêu thương, để xin lỗi, để tha thứ, để trở về với gia đình, nhưng rồi một biến cố bất ngờ đã khiến tất cả trở thành điều không bao giờ kịp nữa. Và rồi tôi hiểu đời sống này vốn không có gì thực sự thuộc về mình. Sức khỏe, tiề n bạ c, danh vọ ng là thứ được mượn. Ngay cả thân xác này, suy cho cùng, cũng chỉ là thứ được mượn từ cát bụi. Những người thân yêu nhất mà ta gặp gỡ trong đời, tưởng như là sở hữu, nhưng thực chất chỉ là những nhân duyên may mắn được đồng hành cùng nhau một đoạn đường. Đến một lúc nào đó, ai rồi cũng phải trả lại cho thời gian những gì mình từng được trao gửi. Con người đau khổ, có lẽ không hẳn vì mất đi, mà bởi chúng ta luôn ngỡ rằng mọi thứ sẽ ở lại mãi mãi. Chúng ta đau vì quên mất rằng đời sống vốn mang bản chất của sự đổi thay. Chứng kiến sinh tử cận kề, tôi dần hiểu rằng vô thường không đến để khiến con người bi lụy. Ngược lại, nó đến để đánh thức con người khỏi sự ngạo mạn, nhắc chúng ta rằng không ai mạnh mẽ đến mức chiến thắng được thời gian. Không ai giàu có đến mức mua thêm được một ngày đã mất. Không ai quyền lực đến mức giữ lại một nhịp tim khi tạo hóa đã gọi tên. Hiểu được vô thường, con người sẽ thôi tự hào quá mức về những gì mình đang có, thôi chấp nhặt những hơn thua nhỏ bé, thôi giữ mãi những giận hờn dài lâu. Bởi trước cánh cửa sinh tử, tất cả đều bình đẳng vì không ai mang theo được chức tước, tà i sả n. Thứ còn ở lại, cuối cùng, chỉ là cách ta đã sống và yêu thương. Cà ng ngẫ m tôi cà ng nhậ n ra vô thường không phải là bản án của đời người mà chính là lòng từ bi của tạo hóa. Bở i lẽ , nhờ mọi thứ không tồn tại mãi mãi, nỗi đau rồi sẽ qua đi, con người học được cách cúi xuống nâng niu từng khoảnh khắc bình thường đang hiện hữu. Bài học lớn nhất mà vô thường để lại trong tôi không phải là sợ cái chết mà là sự biết ơn sự sống. Và vì thế, thay vì sống như thể mình sẽ tồn tại mãi mãi, con người nên sống như thể hôm nay là một món quà cuối cùng mà thời gian dịu dàng trao tặng. Từ đó ta yêu thương nhiều hơn, bao dung nhiều hơn, để khi phải rời đi, có thể thanh thản rằ ng: "Tôi đã sống một đời không hoài phí". Sau hơn 25 năm theo đuổi mảng y tế, điều còn đọng lại trong tôi không phải là những giải thưởng, những bài báo được nhiều người nhớ đến hay những dấu mốc lớn của nền y học nước nhà mà mình may mắn được chứng kiến. Điều ở lại sâu nhất lại là lòng biết ơn. Biết ơn nghề nghiệp đã cho tôi cơ hội đi qua nỗ i đau để nhận ra vẻ đẹp của con người. Biết ơn những người bệnh đã dạy tôi về nghị lực sống, những người thầy thuốc đã dạy tôi về lòng trắc ẩn, và biết ơn cả những va vấ p đã làm vơi bớ t sự ngạo mạn của tuổi trẻ để học cách sống khiêm nhường và bao dung hơn. Có lẽ, hành trình làm báo cũng giống như một cuộc kiếm tìm. Nhà bá o lên đường để đi tìm câu chuyện của người khác, nhưng sau cùng lại tìm thấy chính mình. Nếu cuộc đời là một dòng sông vô tận, thì trong ý nghĩa đẹp đẽ nhất của nó, nghề báo chính là con thuyền lặng lẽ chở sự thật đi qua những biến động của nhân gian, chở theo lòng trắc ẩn và nhắc con người rằng, giữa cõi đời vô thường, điều đáng gìn giữ nhất không phải là hơn thua hay vinh quang, mà là nhân phẩm, lương tâm và tình yêu thương dành cho nhau. Nếu được lựa chọn lại, tôi vẫn sẽ bước lên con đường ấy, với tất cả lòng biết ơn, bởi phần thưởng lớn nhất mà nghề báo mang lại không phải những gì tôi đã viết, mà là những trả i nghiệ m cuộc đời đã âm thầm khắ c sâu vào tâm hồn tôi… n MỖI DỊP THÁNG SÁU VỀ, TÔI THƯỜNG NHỚ VỀ CẬU HỌC TRÒ NGHÈO NĂM NÀO VỚI GIẤC MƠ LÀM BÁO TƯỞNG CHỪNG QUÁ ĐỖI XA VỜI. NẾU GẶP LẠI CẬU ẤY HÔM NAY, CÓ LẼ TÔI SẼ NÓI RẰNG: CON ĐƯỜNG PHÍA TRƯỚC KHÔNG HỀ BẰNG PHẲNG. SẼ CÓ NHỮNG LẦN THẤT BẠI, NHỮNG LÚC CHÔNG CHÊNH, NHỮNG KHOẢNG THỜI GIAN TƯỞNG NHƯ PHẢI BỎ CUỘC. NHƯNG NẾU THỰC SỰ YÊU NGHỀ, HÃY CỨ BƯỚC TIẾP. 45 21/6/2026 101 NĂM BÁO CHÍ CÁCH MẠNG VIỆT NAM
RkJQdWJsaXNoZXIy MjM5MTU3OQ==