9 VĂN HÓA - GIẢI TRÍ n Thứ Ba n Ngày 15/9/2026 cuộc trao đổi liên tục về thời lượng, cách chào, vị trí trung tâm hay thứ tự biểu diễn phản ánh không khí khẩn trương phía sau sân khấu. Đến khi ghi hình, sự cố âm thanh bất ngờ xảy ra. Loa không thể hoạt động khiến micro và nhạc bị gián đoạn. Trước tình huống này, các thí sinh chủ động tìm phương án thay thế, bàn cách trình diễn không nhạc và phối hợp với ê-kíp để tiếp tục chương trình. Các cô gái không chỉ hoàn thành một phần biểu diễn đã được chuẩn bị sẵn mà phải thể hiện sự bình tĩnh, khả năng xử lý tình huống và tinh thần hỗ trợ lẫn nhau. Chương trình cuối diễn ra với màn trình diễn áo ngũ thân, video quảng bá quan họ và các tiết mục do thí sinh thể hiện. Thí sinh Cao Trần Tú Anh và Phạm Vân Hà đảm nhận vai trò dẫn chương trình song ngữ, kết nối các nội dung trong điều kiện thời gian chuẩn bị hạn chế. Đáng chú ý là video quảng bá do nhóm Hương Sắc thực hiện gửi gắm thông điệp: “Di sản không phải là thứ cất trong tủ kính. Di sản phải được thở, được sống và được chảy trong huyết quản thế hệ hôm nay”. Thông điệp đó cũng thể hiện tinh thần xuyên suốt của tập 2. Việc gìn giữ văn hóa không dừng ở sự ngợi ca mà cần được cụ thể hóa bằng hành động, trải nghiệm và khả năng đưa di sản đến gần hơn với công chúng, đặc biệt là người trẻ. NGỌC ÁNH chung tay giải quyết, từ chuyện trâu bò giẫm hoa màu cho đến đám cháy ở vùng biên, dân hai bên cùng nhau lo liệu, xử lý. Bởi vậy, chúng tôi hay nói đùa với nhau, lưỡng quốc trưởng bản, già làng là vì bản bên này làm gì cũng phải nghĩ đến bản bên kia, đó chính là tình hữu nghị đặc biệt, để cùng chung trách nhiệm gìn giữ đường biên giới chung, giữ gìn an ninh trật tự biên giới, gắn bó keo sơn, ngoại giao nhân dân”, ông Dũng chia sẻ. Tôi gặp già làng Hồ Thanh Bình ở bản Ka Tăng, người thường sang giúp bà con bản Đen Sa Vẳn của nước bạn Lào. Trò chuyện với tôi, già làng Hồ Thanh Bình cười khà khà: “Ừ, thì bố hay giúp bà con bạn trồng chuối, cùng xóa đói giảm nghèo như mình. Giúp nhau vì tình nghĩa, như là bà con làng xóm, láng giềng. Nhờ vậy, tình đoàn kết càng gắn bó. Mà nói cho cùng giúp bạn là cũng giúp chính mình!”, già làng cười sảng khoái. Mới đây, có dịp lên bản Ba Nang thuộc xã Đakrông, tình cờ chúng tôi được chứng kiến một sự kiện đặc biệt rất vui và thú vị, đó là đám cưới Việt - Lào. Chú rể Việt, cô dâu Lào. Khi qua lại thăm chơi rồi bén duyên chồng vợ. Đám cưới có họ hàng, xóm giềng hai bên cùng chia vui, chúc phúc nên hân hoan, rôm rả. Anh em phóng viên chúng tôi cũng được dân bản mời uống một ly rượu chúc phúc cho đôi trẻ. Anh Hồ Văn Hiệp, dân bản Ba Nang hồ hởi nói: “Bà con hai bên biên giới, có gì là gọi nhau. Đám cưới, đám tang đều có nhau, rồi qua lại bày cách cách trồng chuối, trồng sắn, trồng cà phê có năng suất cao, chăn nuôi để phát triển kinh tế... nên tình nghĩa càng thêm gắn bó”. THẦY THUỐC XUYÊN BIÊN GIỚI Trung tá quân y sĩ biên phòng Lê Văn Đức dù đã xuất ngũ nhưng vẫn nhớ khôn nguôi những năm tháng công tác ở Đồn biên phòng Ba Nang cạnh biên giới Việt - Lào. Anh và các đồng nghiệp không chỉ chữa bệnh cho đồng bào Việt mà còn tận tâm với những người dân của nước bạn Lào. Bà Y Rên ở huyện Sa Muồi, tỉnh Salavan (Lào) bị bệnh lao phổi nặng, gia đình khó khăn nên không đi bệnh viện điều trị. Y sĩ Đức thấy vậy động viên bà chữa trị. Anh tham khảo phác đồ rồi tự mình kiên trì điều trị mấy tháng trời cho bà. Rốt cuộc bà đã hết bệnh. Khi lên công tác đồn Sa Trầm lần hai, y sĩ Đức gặp bà thấy khỏe mạnh. Bà níu tay anh nói lời cảm ơn tận đáy lòng, ai thấy cũng xúc động. Còn bà Y Hoàng ở bản A Sóc (huyện Sa Muồi, tỉnh Savanakhet) bị viêm loét dạ dày lâu ngày. Y sĩ Đức động viên bà để quân y biên phòng chữa trị. Sau hai tháng dùng thuốc, bà Y Hoàng hoàn toàn bình phục. “Khi bà lành bệnh, người nhà bà dắt về một con bê, nói tặng bác Đức, bà nói phải nhận món quà này vì đó là tấm lòng dân bản Lào biết ơn bộ đội biên phòng Việt Nam đã chữa hết bệnh cho Y Hoàng”, Y sĩ Đức kể lại. Thiếu tướng Trần Đình Dũng cho hay, từ một cặp bản đầu tiên kết nghĩa là Ka Tăng - Đen Sa Vẳn đến nay đã có hàng trăm cặp bản thuộc nhiều tỉnh trong cả nước kết nghĩa với bạn, lan tỏa đến cả vùng biên giới Việt Nam - Campuchia. Về lâu dài việc kết nghĩa bản với bản, trạm biên phòng với trạm biên phòng, đồn biên phòng với đồn biên phòng giữa hai bên biên giới góp phần đem lại ổn định, quan hệ tốt đẹp. Mô hình này đã và đang trở thành chiến lược quốc gia, rất cần không ngừng lan tỏa hơn nữa. P.V.D Anh Hồ Văn Hiệp, dân bản Ba Nang hồ hởi nói: “Bà con hai bên biên giới, có gì là gọi nhau. Đám cưới, đám tang đều có nhau, rồi qua lại bày cách cách trồng chuối, trồng sắn, trồng cà phê có năng suất cao, chăn nuôi để phát triển kinh tế... nên tình nghĩa càng thêm gắn bó”. Y sĩ biên phòng Lê Văn Đức điều trị bệnh cho bà con hai bên biên giới ẢNH: NVCC Nét duyên của thí sinh Hoa hậu Việt Nam khi về miền quan họ ẢNH: HỒNG VĨNH Thí sinh có hành trình đáng nhớ ở Bắc Ninh ẢNH: HỒNG VĨNH SỔ TAY Sáng 12/9, trên đường thực hiện nhiệm vụ, Trung tá Trần Văn Tùng (được truy phong ngày 14/9), Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 568, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Hưng Yên, gặp một người đang có ý định gieo mình xuống sông Trà Lý. Anh dừng lại, kiên trì thuyết phục, động viên người thanh niên từ bỏ ý định. Khi tưởng như mọi chuyện đã được ngăn lại, người thanh niên bất ngờ nhảy xuống dòng nước. Trung tá Tùng không chần chừ. Anh cởi quân phục, lao xuống sông cứu người. Dòng Trà Lý hôm ấy nước chảy xiết. Người lính đã tiếp cận được nạn nhân, nhưng rồi cả hai bị dòng nước cuốn trôi. Anh Tùng đã không trở về. Sự ra đi ấy khiến nhiều người lặng đi. Bởi đó không chỉ là sự mất mát của một người lính đối với đơn vị, mà còn là nỗi đau không gì bù đắp được của một gia đình. Anh ra đi khi tuổi đời còn trẻ, để lại người vợ và hai người con nhỏ. Một bé gái đang học lớp 2, một cậu con trai mới 4 tuổi. Trong căn nhà nhỏ, những ngày này hẳn có một khoảng trống rất lớn. Khoảng trống của một người chồng, một người cha vẫn thường trở về sau những ngày làm nhiệm vụ. Cậu con trai nhỏ chưa thể hiểu được sự chia lìa. Em chỉ biết hỏi: “Bố đâu rồi, sao đêm muộn rồi bố chưa về với con?”. Một câu hỏi trẻ thơ mà nghe như cứa vào lòng người lớn. Đau lòng hơn, ngày anh gặp nạn, trong hành trang của người lính vẫn có chiếc phong bì quà thưởng đầu năm học đơn vị gửi để anh mang về cho cô con gái. Chiếc phong bì nhỏ chưa kịp trao, món quà của người cha chưa kịp đến tay con, thì người cha đã nằm lại giữa dòng sông. Có những điều trong đời tưởng rất bình thường, đến khi mất đi mới thấy quý giá vô cùng: một bữa cơm có đủ người, một tiếng gọi bố, một lần trở về sau giờ làm nhiệm vụ, một món quà nhỏ đặt vào tay con. Với đồng đội của anh, sự mất mát ấy càng khó gọi thành lời. Một người chỉ huy, một người đồng chí, một người lính đã cùng họ đi qua những ngày tháng quân ngũ, nay chỉ còn lại trong ký ức. Nhưng trong nỗi đau ấy cũng có niềm tự hào. Bởi Trung tá Trần Văn Tùng đã ra đi trong khi làm một việc đẹp đẽ nhất mà một người có thể làm cho một người khác: cứu lấy một sinh mạng. Anh không biết người được cứu là ai. Không biết phía trước dòng nước là gì. Anh chỉ biết có một người đang gặp nguy hiểm. Và anh đã chọn lao xuống dòng sông. Đó là bản chất tự nhiên của lòng nhân ái, cũng là phẩm chất được hun đúc trong người lính: khi nhân dân cần, người lính có mặt; khi tính mạng người khác bị đe dọa, người lính không thể đứng ngoài. Hôm qua, Chủ tịch nước truy tặng Trung tá Trần Văn Tùng Huân chương Dũng cảm. Bộ trưởng Bộ Quốc phòng truy thăng quân hàm trước thời hạn từ Thiếu tá lên Trung tá. Những phần thưởng ấy là sự ghi nhận xứng đáng đối với hành động dũng cảm của anh. Nhưng có lẽ, phần thưởng lớn nhất đối với một người lính chính là được nhân dân nhớ đến bằng lòng biết ơn. Rồi dòng Trà Lý sẽ tiếp tục chảy. Cây cầu Bo vẫn nối giữa hai bờ. Những ngày mới sẽ đến với gia đình, đồng đội và những người từng biết câu chuyện này. Chỉ có một người sẽ không còn trở về. Nhưng tên anh sẽ ở lại - trong đơn vị, trong căn nhà có hai đứa trẻ chờ bố, trong ký ức của đồng đội và trong lòng những người dân chưa từng gặp anh. Một người lính đã đi qua dòng nước dữ, sẵn sàng quên cả tính mạng của mình. Sự hy sinh của người lính chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc, nhưng ánh sáng từ khoảnh khắc ấy sẽ còn ở lại rất lâu trong lòng người. Và bằng sự hy sinh của mình, anh để lại giữa cuộc đời một điều không bao giờ cũ: lòng dũng cảm và tình người. KHÁNH AN Người lính và sự hy sinh Sau khi chương trình kết thúc, áp lực của nhóm Hương Sắc mới được bộc lộ. Tú Anh cho biết cô khá hoang mang, bật khóc khi công việc kéo dài đến tối. Tuy nhiên, sau thử thách, cô hiểu đây là cơ hội để bản thân trải nghiệm công việc tổ chức, học cách kiểm soát cảm xúc và vượt qua giới hạn. Qua hành trình tại Bắc Ninh, vẻ đẹp của thí sinh được nhìn nhận ở nhiều phương diện, đó là sự duyên dáng, trí tuệ, khả năng thích nghi, tinh thần tập thể và ý thức gìn giữ bản sắc.
RkJQdWJsaXNoZXIy MjM5MTU3OQ==