9 VĂN HÓA - GIẢI TRÍ n Thứ Hai n Ngày 14/9/2026 Theo bà Hà, Hoa hậu Việt Nam không đơn thuần tìm kiếm một cô gái đẹp. Cuộc thi hướng tới sự hài hòa giữa ngoại hình, tri thức, văn hóa và những phẩm chất bên trong. Không ai hoàn hảo ngay từ đầu, điều quan trọng là mỗi người có thể trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. “Thanh xuân rực rỡ là từ ngày hôm nay và các bạn viết nên thanh xuân rực rỡ bằng câu chuyện của chính mình”, bà Hà chia sẻ. Bà Hà khuyên các thí sinh đừng quá lo lắng về việc phải thể hiện hình ảnh hoàn hảo. Hãy sống đúng những gì mình đang có, thật với mình nhất. Khi chưa biết, các cô gái đừng ngại đặt câu hỏi, khi gặp khó khăn, có thể tìm đến Ban Tổ chức hoặc những người đi trước để nhận lời khuyên. Bà Hà cũng đặc biệt lưu ý cách ứng xử trong đời sống hàng ngày. Một lời chào, sự lễ phép với người lớn tuổi, thái độ với những người phục vụ trong ê-kíp hay việc sẵn sàng giúp đỡ người khác có thể cho thấy phông văn hóa của mỗi người. Theo bà Hà, hành động tốt nếu được thực hiện thường xuyên sẽ trở thành thói quen, từ đó hình thành tính cách và bản chất. Vì thế, giá trị của một cô gái không chỉ được thể hiện trong những phần thi được chuẩn bị kỹ lưỡng mà còn nằm ở cách cô ấy cư xử khi không đứng trên sân khấu. “Cố gắng làm những điều nhỏ và đều đặn sẽ tạo nên giá trị. Hoa hậu chính là sự cộng dồn từ những điều đó”, bà nói. Điều quan trọng hơn, những việc tốt ấy không nên được thực hiện chỉ vì muốn được ghi điểm. Đó phải là lựa chọn xuất phát từ mong muốn trở thành người tử tế hơn. Từ ngày đầu ở nhà chung, các thí sinh được ê-kíp quan sát, đánh giá qua những sinh hoạt thường ngày. Nhưng sau tất cả, điều ban tổ chức mong muốn không chỉ là tìm ra cô gái có đủ tố chất để đội vương miện. “Dù ai đi tiếp hay dừng lại, các bạn đã trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, đó mới là điều thành công”, bà Hà nhấn mạnh. Với hành trình kéo dài nhiều tháng, sẽ có những áp lực, cạnh tranh và khoảnh khắc mỗi cô gái phải tự vượt qua giới hạn của bản thân. Nhưng cũng từ nhà chung, họ có cơ hội gặp gỡ người bạn đến từ nhiều vùng miền, học thêm một điều mới và nhìn thấy những cách sống khác mình. Một người sẽ bước lên sân khấu với chiếc vương miện. Nhưng trước khi đi đến khoảnh khắc đó, nhà chung là nơi các thí sinh học cách sống cùng nhau, biết cho đi, biết lắng nghe và trưởng thành hơn sau mỗi trải nghiệm. ĐỖ QUYÊN - TRỌNG TÀI - HOÀNG TUYÊN tướng già từng kinh qua nhiều chiến trường, trận mạc, coi biên cương là máu thịt đời mình cứ thế tuôn trào. Ông tham gia quân ngũ từ năm 1968 ở miền Tây Quảng Trị, gắn bó với bà con dân tộc Vân Kiều, Pa Cô, sau đó vào Tây Nguyên công tác, rồi có mặt biên giới Campuchia, lại ra biên giới phía Bắc… Ở đâu ông cũng lăn lộn, vui buồn cùng biên viễn. Ông Dũng bảo nhìn lại lịch sử, có bao giờ triều đình điều động quân đội lên biên giới đâu, trừ phi có giặc xâm lược, còn thì bình thường cứ giao cho các tù trưởng, tộc trưởng, cho dân bản địa là chủ quê hương, giữ đất, giữ bản, giữ nhà của họ. Hơn nữa, do hoàn cảnh lịch sử, địa lý, bà con các dân tộc Vân Kiều, Pa Cô hai bên biên giới nơi đây thường có quan hệ họ hàng, thông gia, qua lại thường xuyên hàng ngày, rồi trai gái yêu đương, rồi lễ hội, đám tang, đám cưới…, thậm chí người sống bên này nhưng khi chết lại chôn ở bên kia. Cho nên câu chuyện biên giới không hề đơn giản như việc vạch ra trên bản đồ còn bộ đội biên phòng thì cũng không thể dàn hàng ngang ra để bảo vệ biên cương. Tất cả đều dựa vào dân hai bên biên giới. Mặt khác, đường biên giới là đường biên giới chung, không thuộc nước nào cả nên cả hai bên đều có trách nhiệm gìn giữ. Vậy thì câu hỏi phải giữ như thế nào để có hiệu quả vững chắc và lâu bền? “Tôi suy nghĩ điều này rất lâu từ khoảng năm 1995, nhưng phải qua trải nghiệm thực tế, tìm hiểu, nghiên cứu thì mới có sáng kiến kết nghĩa hai bên biên giới. Tôi chỉ đạo anh em làm đề án khoa học dự thảo quy chế bản kết nghĩa với bản, làm lui làm tới trình Sở KH&CN tỉnh Quảng Trị. Cũng là hình thành ý tưởng như vậy, trước mắt cũng còn bao việc phải làm”, ông Dũng nói. Tướng Dũng đặt ly trà xuống bàn, dừng giây lát rồi kể tiếp: “Lúc đó tôi là Chỉ huy trưởng Bộ chỉ huy Biên phòng tỉnh Quảng Trị và ý tưởng này thì cũng quá mới mẻ nên mình cần phải tranh thủ sự đồng tình các cấp hữu quan, nhất là ở phía nước bạn. Tôi đi thẳng tới Viên Chăn gặp đồng chí Khăm Veo, Trưởng Ban Biên giới Chính phủ Lào, rất thân với tôi, đề xuất ý kiến kết nghĩa bản với bản giữa tỉnh Quảng Trị với tỉnh Savannakhet (Lào). Ông Khăm Veo chăm chú nghe tôi trình bày, tỏ ra rất đồng tình và hoan nghênh. Ông còn nói rằng “Tốt quá ông Dũng ơi, đa số các bản Việt đời sống kinh tế có khá hơn phía bản bên Lào nên đây cũng là cơ hội để có thêm điều kiện giúp nhau và cùng chung tay bảo vệ đường biên giới chung”. Tôi lại quay về tỉnh Savannakhet gặp đồng chí Bí thư Tỉnh ủy là Xaysomphone Phomvihane (sau này là Chủ tịch Quốc hội Lào, mới vừa từ trần vào tháng 8, nước Việt Nam đã chia buồn trang trọng và sâu sắc bằng nghi thức quốc tangNV). Đồng chí Bí thư cũng rất đồng tình, tiếp đến gặp Trưởng ty Công an Savannakhet, ông này cũng rất ủng hộ. Cơ bản là mình gặp được những người tâm huyết nên họ quá nhiệt tình. Rồi tôi lại gặp đồng chí La Hun, Bí thư Huyện ủy Sepon, mọi việc cũng suôn sẻ…”. Tôi xen vào câu chuyện “Vậy là coi như việc đã xong, thưa ông?”. Tướng Dũng cười, đáp “Cũng chưa xong, ấy là phía trên, còn phía cơ sở nữa. Chúng tôi gặp bản Ka Tăng, thuộc thị trấn Lao Bảo (nay thuộc xã Lao Bảo) rồi gặp bản Đen Sa Vẳn của nước bạn, để xem chi bộ, trưởng thôn/ bản hai bên cũng như nhân dân có đồng thuận không? Kết quả rất tốt đẹp. Khi thấy sự việc đã chín muồi, tháng 4/2005, chúng tôi cho Đồn biên phòng Cửa khẩu Lao Bảo tổ chức ra mắt lễ kết nghĩa có ý nghĩa lịch sử giữa hai bản, có mặt đại diện Đảng bộ, chính quyền hai bên biên giới, lại có cả đại diện Bộ Tư lệnh bộ đội Biên phòng vào dự. Điều đáng nói không phải là nghi lễ mà là chính là bản quy chế. Bản quy chế nói rất rõ rằng những việc nhỏ như trâu bò bên này lỡ sang bên kia làm hư hại hoa màu hay thanh niên hai bản có uống rượu mâu thuẫn cãi cọ nhau, rồi cưới vợ, cưới chồng nhưng chưa đăng ký kết hôn cần làm thủ tục, hay giúp nhau giống cây trồng, kỹ thuật trồng cây tràm…thì hai bản tự tìm cách giải quyết, nếu việc lớn hơn thì tìm đến chính quyền và đồn biên phòng. Nhờ vậy, tình hình biên giới ngày càng ổn định... P.X.D Với hành trình kéo dài nhiều tháng, sẽ có những áp lực, cạnh tranh và khoảnh khắc mỗi cô gái phải tự vượt qua giới hạn của bản thân. Nhưng cũng từ nhà chung, họ có cơ hội gặp gỡ người bạn đến từ nhiều vùng miền, học thêm một điều mới và nhìn thấy những cách sống khác mình. “Biên giới không chỉ là hiệp định, không chỉ là cột mốc biên cương, mà sâu xa hơn, thiết thực hơn phải là biên giới giữa lòng dân, được dân cảm nhận, thấu hiểu để rồi cùng nhau gắn bó, gìn giữ, bảo vệ, tô bồi nơi biên viễn”. Thiếu tướng TRẦN ĐÌNH DŨNG Bộ đội biên phòng Việt Nam hướng dẫn dân bản Lào trồng cây cà phê ẢNH: PHẠM XUÂN DŨNG Trong không gian trưng bày của Bảo tàng Nghệ An - Xô Viết Nghệ Tĩnh (phường Thành Vinh, Nghệ An), những tờ báo cũ nằm im sau lớp kính. Giấy đã ngả màu, nét chữ nhiều chỗ nhòe theo thời gian. Không còn tiếng hô vang của những đoàn người xuống đường, nhưng từng dòng chữ vẫn gợi lại không khí của ngày cách mạng sục sôi. Theo Bảo tàng Nghệ An - Xô Viết Nghệ Tĩnh, bảo tàng hiện lưu giữ, trưng bày khoảng 130 tài liệu, báo chí và truyền đơn liên quan đến phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh. Trong số đó có nhiều ấn phẩm gắn với hoạt động các tổ chức Đảng ở Trung Kỳ và Nghệ An như Báo Lao Khổ - cơ quan tuyên truyền của Xứ ủy Trung Kỳ, Báo Sản Nghiệp - cơ quan tuyên truyền của Huyện ủy Nam Đàn, Báo Gương vô sản - cơ quan tuyên truyền của Đảng bộ huyện Anh Sơn, Báo Chỉ đạo - cơ quan tuyên truyền của Xứ ủy Trung Kỳ. Những tờ báo không được phát hành công khai và được in bí mật, chuyền từ cơ sở này sang cơ sở khác, đến tay cán bộ và quần chúng. Mỗi tờ báo vì thế không chỉ mang theo thông tin mà còn chứa đựng dấu vết của một hành trình đầy hiểm nguy. Nội dung các ấn phẩm tập trung truyền tải chủ trương của Đảng, phản ánh tình hình phong trào, kêu gọi công nhân, nông dân đấu tranh chống áp bức, bóc lột. Một tư liệu đặc biệt được lưu giữ tại bảo tàng là bài viết Các cấp Đảng bộ phải sửa soạn làm kỷ niệm cuộc tàn sát ngày 12/9 ở Hưng Nguyên, đăng trên báo Chỉ đạo, số 8, ngày 17/8/1931. Trang báo nhắc lại cuộc biểu tình của hơn 1.000 nông dân phủ Hưng Nguyên ngày 12/9/1930 và vụ đàn áp của thực dân Pháp. “Ngày 12/9/1930 hơn 1.000 anh em, chị em dân cày phủ Hưng Nguyên theo gương vô sản giai cấp Bến Thủy kéo nhau tới biểu tình ở phủ lỵ để đòi những quyền lợi...”. Di tích nhà của nhân sĩ yêu nước Hoàng Viện từng là cơ sở hoạt động bí mật của cách mạng. Tháng 7/1930, Chi bộ Phúc Mỹ được thành lập tại đây. Trong những năm thực dân Pháp ráo riết khủng bố, ngôi nhà trở thành nơi cán bộ cách mạng hội họp, làm việc và nuôi giấu cán bộ. Một trong những tài liệu còn được lưu giữ tại đây là Báo Người lao khổ của Xứ ủy Trung Kỳ. Số báo 13 có bài viết với nhan đề: “Công nông khắp trong nước đã xông vào trước mặt đế quốc mà thét rằng: Không được động đến công nông Nghệ Tĩnh”. Chị Đoàn Cẩm Tú, cán bộ Phòng Trưng bày Truyền thông và Giáo dục, Bảo tàng Nghệ An - Xô Viết Nghệ Tĩnh, cho biết sức mạnh đại đoàn kết toàn dân là một trong những yếu tố quan trọng, quyết định thắng lợi của phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh. THU HIỀN Báo chí kể chuyện Xô Viết Nghệ Tĩnh Số báo Người lao khổ tại Bảo tàng Nghệ An - Xô Viết Nghệ Tĩnh Những tờ báo bạc màu nằm sau lớp kính bảo tàng, lặng lẽ kể lại một thời đấu tranh sục sôi của người dân Nghệ Tĩnh cách đây gần một thế kỷ. Hành trình chinh phục vương miện Hoa hậu Việt Nam 2026 ẢNH: TRỌNG TÀI
RkJQdWJsaXNoZXIy MjM5MTU3OQ==