Thầy Sơn

TP - Thôi tạm gác tất cả những chuyện buồn chốn thi cử, học đường và mọi nhăng nhố ngoài đời, để hướng về một nỗi buồn khác. Cũng về nghề và người dạy học. Nỗi buồn đau, mà đẹp, mà mến yêu, thanh sạch.

Đó là cuộc chia tay với thầy giáo dạy văn Chu Văn Sơn. Sáng nay, Chủ nhật 21/4, là thời khắc tiễn đưa anh về an nghỉ nơi mây trắng xứ Đoài. 

Từ một học sinh giải Nhất văn toàn quốc từ miền quê Thanh Hóa thời xa xưa, Chu Văn Sơn trở thành ông thầy dạy văn, không chỉ tại ngôi trường Đại học sư phạm Hà Nội, mà khắp cả nước. Học trò của anh bây giờ nhiều người cũng đã trở thành thầy của những thầy cô giáo dạy văn khác…

Viết cho những ngày buồn trên trang facebook cá nhân, nhà phê bình, thầy giáo dạy văn Văn Giá kể hai năm cuối đời thầy Sơn im lặng vì ngọa bệnh. Giáo viên, sinh viên, học sinh khắp nơi xôn xao. Hỏi thầy đang làm gì, đi đâu, sao lâu nay vắng bóng thầy? Bức chân dung thầy Sơn của một học trò cũng là đồng nghiệp suốt nửa tháng trời mày mò vẽ tặng, dù tay ngang với cọ với màu. Bức tượng thầy Sơn tạc từ thân gỗ Tây Nguyên của một nghệ nhân không quen. “Góc Chu Văn Sơn” trong phòng làm việc của một cô giáo ở nơi xa... Tất cả hướng về thầy Sơn., cầu mong thầy khỏe lại.

“Thế mới biết trong cộng đồng văn học nhà trường, Sơn có một quyền uy ghê gớm. Sơn như người gieo hạt đã miệt mài ươm những hạt mầm văn chương đẹp đẽ thiện lành lên khắp xứ sở này”, Văn Giá viết. 

Thân cây ấy, người gieo hạt ấy dù ngã xuống, nhưng mùa màng sinh sôi bất tận. Khuất sâu vào mỗi tâm hồn.

Tôi luôn cho rằng những gì ố tạp đang xảy ra nơi học đường hiện nay chỉ là một phần rất nhỏ so với những điều tốt đẹp nơi ấy. Điều ít người thầy nào nói ra, phô ra. Âm thầm khai mở và trao truyền cái đẹp của từng trang văn vào đời sống. Điều chỉ có thể nhìn ra bằng cái tâm sâu lắng của mình mà thôi. 

Người thầy ấy không màng học hàm phó giáo sư hay giáo sư. Người thầy chưa bao giờ làm hồ sơ để mưu cầu điều tưởng như hiển nhiên ấy. 

Tôi thỉnh thoảng gặp Chu Văn Sơn tại những hội thảo văn chương đây đó. Để đủ nhận ra ở anh một điều khá “lạ”, đó là cái sự vừa chăm chú, lại vừa lơ đãng. Chăm chú của nhà phê bình nghiêm cẩn, và lơ/lãng đãng của một thi sĩ. Chất thi sĩ trước mỗi tác phẩm, trước đời sống và cái đẹp. Có vẻ như anh luôn thả lỏng để đi được xa hơn.

“Ai cũng biết chết là một cuộc chia lìa tất yếu và đáng sợ. Sống có nghĩa là đang chia lìa. Nhưng, may thay, hết thảy chúng ta đều có khả năng quên đi mà vui sống. Còn ở những người như Tử lại không được trời phú cho cái khả năng quên”. Chu Văn Sơn viết về Hàn Mặc Tử trong cuốn “Ba đỉnh cao Thơ Mới”, như vậy.

Anh có thực sự “quên” được không, quên cái chết, vào giây phút cuối của đời mình?

Tôi nghĩ, anh không “quên”, mà chỉ chọn cách “lơ đãng”, để đi tiếp tới một chân trời khác.

Và mang theo trên vầng trán rộng của mình “những điều bí mật của một vũ trụ khác”, như văn hào Pháp Chateaubriand từng chiêm nghiệm về những con người tuấn tú.  

MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Để đến 'ngày Tự do'

Để đến 'ngày Tự do'

TP - Thế giới sẽ tiến tới việc sống chung với dịch bệnh COVID-19 và đang có xu hướng xem nó như một “bệnh đặc hữu”. Covid cũng thử thách kỹ năng quản trị của nhiều người có trách nhiệm các cấp ở nước ta và đích mở cửa kinh tế như một dấu mốc để các địa phương thực hiện.
Thẻ xanh

Thẻ xanh

TP - Thẻ xanh mà tôi đang nói đến là chứng nhận điện tử dành cho những người đã tiêm đủ 2 mũi vắc xin COVID-19. Gọi đây là những tấm thẻ mơ ước cũng không quá, vì đó không chỉ là ước mơ về một ngày hết giãn cách, được ra đường đi làm việc, mưu sinh trở lại, mà còn giúp thành phố sẽ dần khôi phục và phát triển kinh tế sau những ngày kiệt quệ vì dịch bệnh tấn công.
Tay nghề từ thiện

Tay nghề từ thiện

TP - Rolf Dobelli trong cuốn " Nghệ thuật tư duy rành mạch ", đặt câu hỏi rằng với nhiều người làm thiện nguyện liệu có phải "chỉ để ve vuốt cái tôi" của họ? Tôi cũng tự hỏi, là với lời kêu gọi thiện nguyện và những khoản tiền khủng dễ dàng nhận về, liệu các nghệ sĩ đã và đang làm một việc mà họ thiếu tay nghề?
Không chủ quan

Không chủ quan

TP - Sau nhiều ngày đóng cửa im ỉm vì thực hiện lệnh giãn cách xã hội, sáng ngày 9/9, cánh cửa một quán hủ tiếu bình dân khá lâu đời trong khu Cư xá ngân hàng (quận 7, TPHCM) đã mở ra.
Giấy đi đường không chạm

Giấy đi đường không chạm

TP - Hôm qua, nhiều người dân Thủ đô khấp khởi mừng khi thành phố Hà Nội quyết tâm trở thành top 3 địa phương đứng đầu cả nước về ứng dụng chuyển đổi số trong một chương trình tổng thể, quy mô lớn được chính thức phê duyệt.
Sao lại thế!

Sao lại thế!

TP - Nhìn những dòng người tắc nghẽn sau chỉ lệnh đổi giấy đi đường của UBND TP Hà Nội, nhiều người không khỏi ngán ngẩm. Mấy ngày nghỉ lễ, nhiều doanh nghiệp bỏ công nghiên cứu văn bản nhưng không phải ai cũng biết mình thuộc nhóm nào trong sự phân loại của chính quyền. Thậm chí, doanh nghiệp cử người lên tận UBND phường hỏi nhưng ngay đơn vị hành chính cấp này cũng lúng túng.
Cộng hưởng

Cộng hưởng

TP - Mùa Thu cách đây 76 năm, hàng triệu con tim náo nức khi được làm chủ đời mình, làm chủ vận mệnh đất nước. Sông núi Việt Nam ca khúc khải hoàn giữa mùa Thu Cách mạng. Ý chí đó, tinh thần đó luôn vang vọng tới mai sau, nhất là vào mỗi dịp lễ kỷ niệm Quốc khách.
Bao biện

Bao biện

TP - Việc Cơ quan an toàn thực phẩm của Liên minh châu Âu (EU) thu hồi sản phẩm mì ăn Hảo Hảo, miến Good của Công ty cổ phần ACECOOK Việt Nam và sau đó là sản phẩm mì khô vị bò gà của Công ty cổ phần thực phẩm Thiên Hương do phát hiện có chứa thuốc bảo vệ thực vật Ethylene Oxide, có khả năng gây ung thư, khiến không ít người tiêu dùng trong nước giật mình. Trước đó, Bộ Y tế Malta cũng thông báo cấm tiêu thụ mì tôm chua cay Hảo Hảo cũng vì lý do tương tự.