Sửa giầy đi Tết

Đôi vợ chồng hành nghề gần chợ xóm Chiếu, quận  4. Ảnh: Trần Nguyễn Anh
Đôi vợ chồng hành nghề gần chợ xóm Chiếu, quận  4. Ảnh: Trần Nguyễn Anh
TP - Trong lúc mọi người đang bận rộn chuẩn bị Tết thì anh Thông, người thợ sửa giầy cũng mướt mồ hôi để làm đẹp những đôi giầy cho dân xóm lao động đón xuân. Thông nói với tôi: “Em khâu giầy đến hết 29 Tết mới nghỉ lo chuyện đón Tết”. 

Ám ảnh “sợ mất dép”

Thông, nom còn khá trẻ nhưng đã có vợ và ba đứa con. Hai vợ chồng cùng sửa giầy nuôi đàn con và bố mẹ già. “Trước kia gia đình em làm nghề đóng giầy, nhưng mình làm chẳng có thương hiệu nhãn mác gì, chỉ gia công cho các cửa hàng. Họ đem giầy mình đóng về dán tên cửa hàng họ vào bán. Lâu ngày chán quá, chuyển qua làm nghề sửa giầy dép tính ra đã mấy chục cái Tết rồi”, Thông nói.

Bố Thông tên là Hải, một trong những thợ sửa giầy dép đầu tiên ở làng làm giầy quận Tư này. Ông bắt đầu công việc từ những năm bao cấp, khi mà dép nhựa (người Sài Gòn gọi là dép mủ) lên ngôi. Cuộc sống bao cấp khó khăn, người đô thị lại không thể đi chân đất nên người ta quý giầy dép.

Anh Đông là người dân quận 4. Vốn là khách hàng của bác Hải, nay anh lại là khách hàng của con bác Hải. Cuối năm, anh Đông đem một lô giầy dép hỏng ra sửa, ngồi hàn huyên. “Thời trước 1975, giầy dép nhiều, thậm chí đồ Mỹ cũng sẵn nữa. Tiệm bán họ sửa luôn. Nghề sửa giầy chỉ rộ lên thời bao cấp, khi mà ngay cả người dân thành phố như chúng tôi cũng không có dép tử tế để đi. Thường cắt cả lốp xe ô tô để làm dép lốp”- anh Đông kể lại.

Bùi ngùi nhớ thời bao cấp khó khăn sau chiến tranh, anh Đông kể: “Thời những năm 1980 có câu sợ mất dép, sợ chạy mất dép, đấy là chuyện có thật. Nhà nào để dép ngoài cửa, dù một chiếc thôi, quay ra cũng bị mất rồi. Bọn trộm đi vào cả rạp chiếu phim. Chúng đi chân đất, vờ bảo mình là bác cho tôi đi qua một chút. Mình dơ chân lên, nó đi lướt qua, nhưng lát sau phát hiện đôi dép dưới chân đã bị mất rồi!”.

Năm tháng qua đi, anh Đông vẫn giữ thói quen đem giầy dép hỏng ra sửa, nhất là những khi Tết đến xuân về. Anh Đông nói: “Xưa không có giầy mà đi, giờ có nhiều quá, để trong tủ không đi cũng bị hỏng. Giờ chỉnh trang lại, đi Tết, đỡ tốn mua đồ mới”.  

Sợ bắt đền

Thông nói với tôi: “Thời nào cũng có người nghèo anh ạ. Có người đem những đôi dép giầy nát, chỉ đáng giá mấy chục bạc thôi, cố sửa để mà đi. Cũng có người đem tới cả chục đôi hàng hiệu giá hàng chục triệu bạc để sửa chơi Tết”.

Mỗi nhà mỗi giầy, mỗi người một dép. Chỉ biết khi Tết cận kề thì công việc của Thông bận bịu hơn ngày thường. Trong năm, vợ Thông ở nhà chăm con nhưng mấy hôm nay  khách đông quá, cô cũng ra phố cùng chồng khâu giầy dép trả gấp cho khách hàng. Cô được chồng giao khâu những đôi giầy cũ của những công nhân xây dựng ở tỉnh, sửa sang chuẩn bị về quê.

Sửa giầy đi Tết ảnh 1  Khâu lại đế giầy trả cho khách về quê ăn Tết

Chồng cô lo tân trang đám giầy hàng hiệu cho các quý bà. Thông bảo: “Đôi này của một chị khách quen giá hơn 1.000 USD đấy nhé. Chị ấy dặn: không được làm xây xước, không được có tì vết”. Thế là Thông phải lấy điện thoại chụp hình đôi giầy trước khi sửa để lưu lại làm bằng chứng. Thông bảo: “Nhỡ làm sai ý, chị ấy bắt đền mấy chục triệu thì năm nay nhà em mất giao thừa”.

Chị Hải là người Quảng Trị, vào Sài Gòn lập nghiệp mưu sinh. Chị nói: “Vợ chồng tôi nuôi 4 đứa con cũng từ nghề sửa giầy”. Chồng chị lâu nay sức yếu, ở nhà, chị còn bám trụ gần chợ xóm Chiếu cùng con trai và con dâu. Mấy ngày cuối năm, cận Tết, tôi thấy chồng chị cũng cố ra ngồi dưới gốc cây phụ vợ con khâu giầy. Khách khứa quây quần vừa bàn chuyện xuân vừa đợi giầy dép được sửa chữa.

Có chị mới mua giầy khá đắt tiền, nhưng để “nâng tầm” đón xuân, cô nhờ thay một cái đế giầy cao gấp đôi so với đế của hãng.  “Cao nhất là thay đế chú ạ” - chị Hải vừa khâu vừa gạt mồ hôi cười nói. “Thay đế là 130.000 đồng, còn lại thì toàn là thu tiền lẻ thôi”.  

Hộc đựng tiền của người sửa giầy chỉ toàn là tiền lẻ lấm lem. “Rất nhiều mà đếm lại chẳng được bao nhiêu chú ạ” - chị Hải nói.

Không dám mơ mái nhà hành nghề

Mấy hôm nay, Sài Gòn trời trở lạnh. Trong buổi sáng sương mù, người ta thấy bóng những người thợ sửa giầy thấp thoáng dưới những gốc cây, dưới những hạt mưa lất phất và cái lạnh chỉ có ở Sài Gòn trong những ngày xuân.

Gần chợ Bến Thành, đám sửa giầy chăng những tấm bạt che mưa để khâu giầy cho khách. Có lẽ tất cả những thợ sửa giầy, từ già chí trẻ ở cái thành phố này chưa bao giờ nghĩ đến mái nhà che nắng che mưa để hành nghề. Họ đã quen mưu sinh bên lề đường và dưới những gốc cây. Chị Hải nói: “Tôi ngồi gốc cây 40 mùa xuân rồi, chưa bao giờ dám nghĩ đủ tiền mà thuê cửa hiệu sửa giầy”.

Hoàn là người Tây Nguyên, lang thang xuống thành phố kiếm việc, được anh chủ sửa giầy ven đường gần chợ Bến Thành thu nạp. Hoàn nói: “Quê em còn nhiều người đi chân trần, dép đứt. Em xuống học cái nghề này được hai năm rồi, tính Tết này về quê kiếm đường làm ăn”.

Mấy điểm sửa giầy dép gần chợ Bến Thành cũng tồn tại trên dưới 4 thập kỷ rồi, vẫn chỉ là mưu sinh vỉa hè. Chủ 1 điểm nói: “Bố sửa giầy ở đây từ lúc tôi còn là đứa trẻ, mà giờ tôi theo nghiệp đến tóc bạc rồi”.

Khi mưa lất phất bay, người chủ sửa giầy căng một miếng ni lông màu xanh che một góc tường. Đám nhân công độ dăm bảy đứa vẫn hì hụi dán đế, khâu đế, đánh bóng những đôi giầy cũ.

Chị Linh đưa mấy đôi giầy đi sửa. Chị bảo tôi: “Chồng tôi người Bắc, ông ấy ra Hà Nội mua tới mấy đôi giầy cất đấy, để Tết mới đi. Giờ cuối năm đem ra thì giầy bị bong keo, phải đi dán lại chứ chẳng hư hỏng gì cả”.

Mấy đôi giầy của chồng chị Linh được dán keo, đánh xi sáng bóng. Chị hài lòng cho chúng vào túi đem về cho chồng đi đầu năm.

Chị Linh, anh Đông và những người khách hài lòng vui vẻ đem những đôi giầy được tân trang, nâng cấp về để đón Tết, khuôn mặt ai cũng vui vẻ, hài lòng. Dưới những gốc cây, những người thợ sửa giầy lại cắm mặt vào các đôi giầy của khách, oằn mình với những đường khâu  xuyên qua đế giầy dày hàng tấc.

MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Biệt thự 115 Hai Bà Trưng, Quận 1 đang bị bao vây bởi hàng quán, chỉ thấy được tầng trên

TPHCM: Ðâu rồi “nhà cổ ven đường”?

TP - Hơn 10 năm qua, hơn nửa số biệt thự cổ tại TPHCM bị tháo dỡ, đập bỏ. Câu chuyện bảo tồn kiến trúc cổ Sài Gòn được nhắc đi nhắc lại ở nhiều cuộc hội thảo về di sản. Tuy nhiên đến nay, đây vẫn là câu chuyện nhiêu khê dù thành phố đã có 8 đợt phân loại biệt thự cổ nhằm thực hiện bảo tồn.
Bác Hồ chia kẹo cho các cháu nhi đồng trong sinh nhật đầu tiên

Chuyện về ngày sinh của Bác

TP - Nhớ lại những ngày trứng nước của cách mạng. Sự kiện mùa xuân năm 1941 Bác Hồ lần đầu đặt chân về Pắc Bó. Bác đã về đây, Tổ quốc ơi/ Nhớ thương hòn đất ấm hơi Người/ Ba mươi năm ấy chân không mỏi/ Mà đến bây giờ mới tới nơi (Tố Hữu).
Nghề chằm áo tơi truyền thống tại Hà Tĩnh

Về làng 'Cùng em khoác chiếc áo tơi ra đồng'

TP - Thôn Yên Lạc, xã Quang Lộc, huyện Can Lộc được xem là cái nôi của nghề thủ công chằm áo tơi nổi tiếng nhất ở Hà Tĩnh, nghề đã tồn tại khoảng 300 năm. Dù cuộc sống có nhiều đổi thay, nhưng với người dân nơi đây thì còn mưa, còn nắng, còn đồng ruộng, còn nông dân là còn chằm áo tơi.
Ông Phạm Quang Nghị

Chuyện người trong cuộc

TP - Tôi bày hai cuốn sách tày tặn hơn ngàn trang in Nơi ấy là chiến trường (NXB Hội Nhà văn - 2018) và Đi tìm một vì sao (NXB Hội Nhà văn 2022) mà mình đã đọc ở hai thời điểm khác nhau. Tác giả là cựu Ủy viên Bộ Chính trị Phạm Quang Nghị. Để ngẫm ngợi về một người viết lẫn cây viết!
Những trí thức trẻ tình nguyện ở Đoàn 207 Ảnh: Nguyễn Thành

Những 'hạt giống đỏ'

TP - Những chàng trai cô gái người dân tộc thiểu số ở vùng biên giới sau khi tốt nghiệp đại học, cao đẳng được Đoàn kinh tế - Quốc phòng 207 (gọi tắt Đoàn 207, đóng ở xã La Êê, Nam Giang, Quảng Nam) tuyển chọn vào Đội Trí thức trẻ tình nguyện vùng biên để đào tạo kỹ thuật trồng trọt, chăn nuôi. Sau 2 năm sống trong môi trường quân ngũ, những “hạt giống đỏ” sẽ về những bản làng ươm mầm cho những dự án, mô hình phát triển kinh tế nơi vùng biên.
Dọc miền biên ải

Dọc miền biên ải

TP - Biên giới Việt - Lào, ở đó, có những câu chuyện tình đẹp xuyên biên giới, có những người trẻ ngày đêm chung tay dựng xây cuộc sống mới, bảo vệ rừng. Phóng viên Tiền Phong đi về miền biên giới ở huyện Nam Giang (Quảng Nam) ghi nhận những đổi thay nơi phên dậu nước nhà.
Chiều 7/5/1954, lá cờ quyết chiến, quyết thắng của Quân đội nhân dân Việt Nam tung bay trên nóc hầm tướng Đờ Cát, Điện Biên hoàn toàn giải phóng

Khối thuốc nổ một tấn trên đồi A1: Chuyện giờ mới kể

TP - Đến giờ, ai đến thăm chiến trường xưa Điện Biên Phủ đều đến di tích lịch sử đồi A1. Trước hết để viếng nghĩa trang lịch sử dưới chân đồi A1 nơi có hàng ngàn ngôi mộ và danh sách các liệt sĩ đã hy sinh tại Điện Biên Phủ và lên trên đỉnh đồi nơi trận đánh ác liệt nhất và thương vong nhiều nhất của ta và địch trong chiến dịch lịch sử này.
Khách du lịch trải nghiệm ăn ong ở rừng U Minh

Tháng ba... vào U Minh lấy mật

TP - Kể từ khi nghề gác kèo ong (làm nhà cho ong làm tổ) được công nhận là di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, cuộc sống của một bộ phận người dân vùng U Minh, Cà Mau dường như thay đổi hẳn. Ngoài việc bán mật ong, nhiều hộ còn làm dịch vụ du lịch cho khách trải nghiệm đi gác kèo ong, ăn ong. Thu nhập cũng khá.