Quà biếu không bằng cách biếu

Quà biếu không bằng cách biếu
TP - Cuối chiều ngày 20/11, tôi nhắn tin chúc mừng một người bạn là giáo viên thì nhận được điện thoại của anh. Sau lời cảm ơn là những phút than phiền vì… buồn.

Anh bảo, sáng nay sau khi mít tinh, mấy em học sinh đại diện lớp mà anh bạn tôi phụ trách chạy đến giúi cho một gói quà và một cái phong bì kèm mấy lời chúc vội vã rồi đi luôn.

Các thầy cô giáo ở tập thể của trường cũng chung cảnh ngộ, học sinh không đến, không trò chuyện mà chỉ giúi quà rồi về. Có người nhận phong bì, có người không nhận. Ít ai có được niềm vui  ấm áp của tình thầy- trò.

Ngày 20/11 trôi qua hụt hẫng và nôn nao buồn… Nghe câu chuyện của anh, tôi lại nhớ đến ngày thương binh liệt sỹ mấy tháng trước. Khi tôi đang ngồi bên nhà hàng xóm thì thấy ông tổ trưởng tổ dân phố bước vào nhà trên tay cầm một tập phong bì dày.

Anh chủ nhà rót nước nhưng tổ trưởng dân phố đã phát phong bì rồi bảo: “Tôi phải đi ngay, còn nhiều nhà lắm!”. Miệng nói tay ông tổ trưởng dân phố đưa chiếc phong bì và không quên mở sẵn ra cho chủ nhà và cả khách của gia đình là tôi chứng kiến. “Một trăm đấy nhé!”- nói rồi ông tổ trưởng bước nhanh ra cửa! Tiễn khách về, anh chủ nhà quay vào mà nét mặt chẳng vui.

Anh nói với tôi, mình không phải là người ưa hình thức nhưng giá kể có một vài người nữa như đại diện Hội Cựu chiến binh, Hội Phụ nữ hay Đoàn Thanh niên đi cùng và nên nán lại uống một chén nước với gia đình thì quý biết mấy. Như thế này có lẽ không bằng đi phát chẩn cứu đói…

Quà biếu không bằng cách biếu, có lẽ câu nói ấy vẫn sẽ còn mãi giá trị. 

MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Mạnh được, yếu thua

Mạnh được, yếu thua

TP - Ngày nghỉ, Thái dắt Long đi chơi, thằng bé mới học lớp hai nhưng cao lớn so với bạn cùng lứa. Ngang qua vườn nhà ông Sơn, thấy ngay cạnh tường có cây đu đủ trĩu quả chín vàng, ngó qua không thấy ai Thái trèo tường vặt quả to nhất.
Ngứa mắt thật

Ngứa mắt thật

TP - Đi làm trên Hà Nội cả năm mới về quê một lần, nên Biết cố tỏ ra mình hơn đứt mấy đứa cùng tuổi chân lấm tay bùn ở làng. Nhận lương và tiền thưởng xong, Biết ra tiệm hớt tóc đề nghị làm cho mình một quả đầu thật đặc biệt để về quê.
Còn oan gì nữa

Còn oan gì nữa

TP  - Buổi sáng, bà Thanh trở về nhà sau khi bán hết rổ rau, thấy con gái ngồi thừ trên phản, mặt mày phụng phịu. Bà hỏi: - Hôm nay là thứ mấy, sao còn chưa đi làm hở Hà?
Giữ chồng

Giữ chồng

TP - Anh Hải là thợ cơ khí trên thành phố. Từ khi hai con gái đi xuất khẩu lao động ở Hàn Quốc, cuộc sống của gia đình anh chị khá lên trông thấy.
Bắc thang lên hỏi ông trời

Bắc thang lên hỏi ông trời

TP - Anh Nhạc và chị Xinh cưới nhau đã được sáu năm. Tình cảm vợ chồng càng mặn mà khi hai đứa con một gái, một trai lần lượt ra đời. Cuộc sống gia đình cũng dần khấm khá khi anh Nhạc theo đám bạn buôn trâu.
Làm mẹ đơn thân

Làm mẹ đơn thân

TP - Chị Lài đảm đang nhưng kém về nhan sắc. Vì thế dù đã hơn 30 tuổi, chị vẫn không có ai ngó ngàng. Mong muốn có một đứa con vui vầy, đỡ đần khi tuổi già xế bóng, chị đi “xin” một người lạ đứa con.
Vòng 1 trong mơ

Vòng 1 trong mơ

TP - Cổ nhân có câu “Gái một con trông mòn con mắt” nhưng với chị Hà thì câu nói đó có vẻ không đúng lắm. Sau khi sinh thằng Bi, quá trình cho con bú khiến cho “núi đôi” của chị chảy sệ.
May có bọn trẻ

May có bọn trẻ

TP - Vợ chồng ông Hưng là cán bộ nghỉ hưu. Tuổi già nhàn rỗi, ông bà dành thời gian chăm sóc vườn cây và chục con ngan. Tính ông Hưng xuề xòa lại vui vẻ nên được mọi người quý, nhất là đám trẻ con. Có trái cây hay bánh kẹo, ông đều gọi bọn trẻ sang cho, ông còn kể cho chúng nghe chuyện lịch sử, chuyện văn chương. Dần dà thành quen, ngày nào bọn trẻ cũng sang chơi với ông.