Nơi ấy bà con mình vẫn đi qua

Sân bay Domodedovo
Sân bay Domodedovo
TP - Hồi 16 giờ 40 phút ngày 24-1-2011 (20 giờ 40 Hà Nội), khu vực đến của nhà ga quốc tế sân bay Domodedovo lớn nhất Thủ đô Matxcơva (Nga) đã rung chuyển bởi một vụ nổ làm thiệt mạng ít nhất 35 người. Hơn 100 người bị thương. Tin cho hay có thể đây là hành động của một kẻ đánh bom tự sát. Nhà chức trách Nga nói đây là một vụ khủng bố.

> Chưa có người Việt thương vong từ vụ đánh bom tại Nga
> Nổ bom ở sân bay Matxcơva, ít nhất 35 người chết

Sân bay Domodedovo
Sân bay Domodedovo.

Khu vực xảy ra sự kiện khủng khiếp ấy, hằng ngày người Việt mình vẫn phải đi qua...

Tròn tháng trước, tôi cũng đã nấn ná ở khu vực đến của sân bay khổng lồ này. Nấn ná bởi lý do trục trặc hộ chiếu lẫn hải quan. Không có chi vi phạm luật lệ của nước sở tại nhưng các thủ tục hạch hỏi có tính chất truyền thống nơi đây, cộng với thời gian đợi lấy vali mất đứt hơn tiếng đồng hồ. May mà thoát!

Bây giờ nghe tin dữ lại thêm một cái thở phào hơi bị ích kỷ, tôi lại liên tưởng thêm chuyến đi trục trặc nhưng may mắn ấy... Chiếc Boeing mang số hiệu VN 525C của Vietnam Airlines xuất phát từ Nội Bài đáp xuống Domodedovo đúng khít lịch bay là 17 giờ 5. Nhưng bữa đó không riêng chi Domodedovo mà tất tật các sân bay lớn của “Mát” như Vnukovo, Sheremetevo... băng tuyết đóng dày.

Khách ngồi trên tàu bay của Vietnam Airlines phải đợi non tiếng đồng hồ trên máy bay để người của ga bay dọn tuyết quét băng, máy bay mới lăn được vào vị trí của sân đỗ. Ngày hôm sau, tàu bay của Vietnam Airlines cũng không hạ xuống Domodedovo như thường lệ mà phải đáp xuống Vnukovo.

Nhiều năm nay Hà Nội, TPHCM mở đường bay trực tiếp đi Matxcơva và ngược lại. Đường bay thẳng nên tiện lợi lắm cho bà con mình. Hành khách mỗi chuyến bay đi và về hầu hết là người Việt. Từ Domodedovo về trung tâm Matxcơva chỉ hơn 40 km. Bà con mình, lớp thì chỉ đến “Mát”, lớp thì từ Domodedovo nối chuyến với các thành phố của Nga hoặc các nước thuộc SNG. Vậy nên sân bay Domodedovo là nơi đến chính kiêm nơi trung chuyển.

Hãng hàng không Việt Nam như một thành viên, một nơi đi về của Domodedovo và góp một chút xíu để làm nên sự xôm tụ và thành danh của một sân bay quốc tế khổng lồ, mỗi năm phục vụ trên 20 triệu lượt khách. Tôi được biết, sân bay hiện đang được nâng cấp nhiều hạng mục bởi Domodedovo được xây dựng từ năm 1964.

An ninh sân bay Domodedovo bị cho là đã tỏ ra lơ là Ảnh: Ria Novosti, Tân Hoa xã
An ninh sân bay Domodedovo bị cho là đã tỏ ra lơ là.
Ảnh: Ria Novosti, Tân Hoa xã.

…Buổi sáng còn mờ đất tại Hà thành còn “Mát” lúc này là nửa đêm nhưng tôi cứ nháy máy cho Trần Nghĩa. Trần Nghĩa, phóng viên Đài TH Việt Nam thường trú ở Matxcơva, người từng cùng tôi bay lên Cực Bắc trong chuyến công tác cuối năm dương lịch năm ngoái cũng là người đón tôi hôm đến sân bay Domodedovo. Chỗ chúng tôi gặp nhau cũng là gần chỗ cái cửa đến từng xảy ra sự kiện kinh hoàng chiều 24-1-2011!

Đầu dây bên kia là chất giọng quen thuộc bình thản của Nghĩa. Mà đang bình thản thế kia thì chắc chưa có tin chi xấu đối với cộng đồng mình? Nghĩa cho biết ngay sau khi xảy ra vụ nổ, Sứ quán đã phái ngay các bộ phận có trách nhiệm nắm ngay tình hình, nhất là xem ở cái cửa đến và đi của các chuyến bay nối liền “Mát” với Hà Nội và TPHCM ấy có người Việt nào bị làm sao không? Chả phải đợi Sứ quán nhắc, Nghĩa và đồng nghiệp của mình đã mau chóng đến những nơi cần đến trong đó có sân bay Domodedovo.

“Yên tâm đi cho đến giờ này chưa có người Việt mình nào bị vướng ở cái cửa ấy”! Thông tin này chưa kiểm chứng nhưng nghe nói có một hành khách người Nga của Vietnam Airlines xây xát nhẹ ở chân. Do ảnh hưởng của vụ đánh bom, chuyến bay VN526 từ Matxcơva về TPHCM chở 105 hành khách đã cất cánh lúc 19 giờ 35 giờ Matxcơva ngày 24-1, chậm 28 phút so với lịch bay ban đầu.

…“Cái cửa ấy” mới 5 giờ chiều mùa đông nhưng đã tối mù. Qua lớp kính kia là trời “Mat” tơi bời những tuyết. Những khách người Việt trên chuyến bay cùng tôi rất dễ nhận ra bởi dáng nhỏ thó lam lũ chậm chạp hoà vào dòng người đông đúc đủ mọi chủng loại chỗ cửa ra. Mới đầu còn thấp thoáng sau biến mất hẳn ba dáng người mà tôi mới quen trên chuyến bay.

Một em ở Bắc Ninh đi thăm chồng đang làm thuê cho chủ sạp quần áo ở tận Minxcơ của Belarus. Em xin phép được thăm thân thời hạn là 3 tháng. Em nói vậy thì tôi biết vậy nhưng cung cách hỏi han chuyện trò thì rõ ra là một lao động Việt mình đang tìm cách nhập cư. Cầu cho em sắp tới gặp được may mắn về bao thứ bất trắc ở xứ người những là hộ chiếu lẫn visa lằng nhằng này khác còn hơn những vơ bèo vợt tép trên mấy sào ruộng khoán ở quê như em từng thở dài!

Một chị ngồi ghế bên thấy câu chuyện của chúng tôi đang lúc rôm cũng dè dặt góp... Hỏi thì được biết chị sang “Mát” đi may cho người nhà. Đi may? Bên này thiếu chi các loại mốt này khác? Hôm sau chuyện lại với Nghĩa, tôi đâm hoảng... Thì ra người Việt mình bên này nhanh nhạy thông minh cả trong việc bắt chước nữa!

Có những xưởng may cấp tốc tạm bợ chuyên chế những đồ mode mà một bộ phận dân bên này đang chuộng chứ không đánh cả công (container) buôn chuyến như thường lệ vừa lời ít vừa bất trắc. Nhưng kiểu mưu sinh này cũng mếu dở khóc dở. Có anh đánh hơi được hớt tay trên bằng cách đón thợ may từ trong nước sang ngay tại sân bay, trả tiền hậu hơn rồi rinh ngay thợ về xưởng của mình!

Một chị manh mảnh ngó dáng khó là con nhà khó. Chị được phép sang với chồng. Chuyện một lúc mới biết loáng thoáng, chồng chị đang đại diện cho một công ty thương mại lớn trong nước đang làm ăn ở “Mát”. Anh chị chỉ có một con, đang học lớp 10. Để cháu ở Việt Nam không đành, con gái con lứa đang tuổi ăn tuổi lớn. Thế là cả nhà đành dắt díu sang đây. Chị lo là để học tiếp, cháu phải đánh vật với môn tiếng Nga bắt đầu từ a bờ cờ!

Những người đồng hương của tôi, mỗi người mỗi phận mà hình như hiếm người hanh thông may mắn không ít thì nhiều hàng ngày cứ phải diễu qua cái cửa này. May mà sự dữ vừa qua và những ngày qua không úp chụp lên đầu họ.

Trật tự thế giới đã đổi thay? Ôi chao cái thời chậm rì rì chiếc “i lờ tám mấy” của Aeroflot cả tuần mới có một chuyến từ Nội Bài mà phải quá cảnh qua những Cancutta, Karachi, Tasken này khác nhưng hạ cánh xuống Domodedovo.

Những tưởng xứ ấy là thành trì của sự bình yên vĩnh hằng! Còn bây chừ năm chuyến một tuần gần như hằng ngày mà là vèo một mạch là non-stop mà bỗng chốc phải lo lắng thắc thỏm?

...Ngước lên thinh không ngày cuối năm thăm thẳm gửi một lời chúc lành bình an cho bà con mình cùng đồng bào nơi xứ tuyết... Xin thành tâm viện Amen với cả Adiđà!

Theo Báo giấy
MỚI - NÓNG