Những thợ phi nhí

Ngụp trồi ước mơ nơi cửa biển

Ngụp trồi ước mơ nơi cửa biển
TP - “Xuống thôi, đợi nước rút thì tối mất” - Tiếng cậu bé Lê Viết Quân (phường Thọ Quang, quận Sơn Trà, TP Đà Nẵng) thúc giục đám đông đang ngồi nhìn xuống bãi phi Khe Cầu.

Đoàn cào phi xốc chiếc giỏ, cầm thêm cái cào để bắt đầu công việc của mình. Phút chốc, những dáng người nhỏ thó như chìm nghỉm giữa dòng nước, chỉ còn thấp thoáng những chiếc nón lá.

Những thợ phi nhí

Chân vừa chạm nước, những người cào phi bắt đầu căng mắt nhìn xuống dòng nước láng váng bởi gỉ sắt chảy ra từ phía cảng để dò, cào phi.

“Cứ thấy chỗ nào có hai lỗ gần nhau thì đưa cuốc xuống, hất đất lên rồi lấy tay mò mò là được” - Cậu bé Lê Viết Quân mà chúng tôi có dịp làm quen trước đó hướng dẫn.

Rất rành nghề, cậu bé bổ mạnh chiếc cuốc xuống bùn làm nước bay tứ tung rồi nhẹ nhàng đưa bàn tay vớt lọc mảng bùn trong cuốc tìm bắt con phi.

Chỉ một vài động tác, những con phi đã nằm gọn trong chiếc vợt lưới. Hết khu vực ven bờ, cậu bé nhoài mình ra giữa lòng sông, ngâm mình dưới dòng nước lạnh cóng, nhiễm bẩn để tìm, bắt.

Công việc có vẻ đơn giản nhưng khi bắt tay vào làm mới thấy được nỗi nhọc nhằn. Nó đòi hỏi người làm phải có độ dẻo dai mới trụ được cả ngày làm việc giữa điều kiện khắc nghiệt.

Hầu như ngày nào Quân cũng tranh thủ bám sông, cuốc bùn, lọc bắt con phi từ khi chính ngọ cho đến tận đêm khuya. Mới hơn 10 tuổi, Quân đã có thâm niên hơn ba năm trong nghề cào, bắt phi.

Có lẽ vì thế mà nhìn em lớn hơn nhiều so với tuổi của mình, ánh mặt sám rạm, lộ những vệt cháy nắng vì những buổi dầm dề nắng gió. Cậu bé luôn cúi gập người xuống mặt nước để múc, rồi dùng bàn tay non nớt hớt từng lớp bùn nhẹ nhàng để những chú phi không tuột khỏi xẻng rơi xuống sông. Mò bắt phi trong nắng nóng đã nhọc nhằn, nay vào mùa mưa lạnh lại càng cơ cực hơn với các cậu bé.

Bãi phi càng lúc càng đông thêm bởi sự xuất hiện của các thành viên mới. Chưa đầy nửa tiếng mà đã có đến gần 200 con người. Không khó để phát hiện phần lớn đội quân cào, bắt phi còn quá trẻ.

Nhiều học sinh đang hàng ngày nhỏ những giọt mồ hôi lẫm đẫm trên bãi phi này. Dáng các em nhỏ thó như chìm nghỉm giữa dòng nước, chỉ có chiếc nón (mũ) là thấp thoáng.

“Nước rút chậm quá nên bọn em không mò nhiều được. Có hôm chuột rút chới với là nguy hiểm lắm nhưng biết làm sao được, phải ráng làm anh ạ” - Lê Dương Văn Minh, “đồng nghiệp” của Quân tâm sự.

“Bọn em làm riết cũng quen rồi. Làm gì có thời gian mà học thêm, kiếm cho đủ tiền học đã khó rồi” - Trương Nam, cậu học trò THCS Lê Độ chới với giữa con nước như cố giải thích.

Viết tiếp ước mơ đến trường

Ngụp trồi ước mơ nơi cửa biển ảnh 1
Những thợ bắt phi nhí ngâm mình dưới nước

Cơ cực, vất vả nhưng nghề cào phi đã là cầu nối giúp các em có thêm điều kiện để thực hiện ước mơ đến trường của mình.

Quân tâm sự: “Sau mỗi buổi tan trường, chúng em lại rủ nhau đến đây để bắt phi kiếm tiền phụ giúp gia đình, mua sách vở. Cũng chính từ bãi phi này nên bọn em có điều kiện để đi học hơn chứ gia đình em còn nhiều khó khăn lắm. Năm vừa rồi bọn em lên lớp 7 ở trường THCS Lê Độ. Phải học buổi chiều nên hôm nào cũng phải ra bắt phi muộn, chẳng kiếm được nhiều”.

Với Quân, hầu như thời gian sau các giờ học chính khóa trên trường của mình đều được tập trung ở bãi phi để mưu sinh. Bố mẹ em chỉ làm nghề phu hồ, gia cảnh khó khăn và còn phải lo cho 4 anh em Quân.

Trung bình mỗi kilôgam phi, các em chỉ bán được hơn 10.000 đồng. “Mùa hè, em làm đến tận 10 giờ đêm nên thường được hơn khoảng 30.000 đồng mỗi ngày.

Vào năm học, thời gian đi làm ít hơn nên nếu hôm nào kiếm được nhiều lắm cũng chỉ khoảng 20.000 đồng. Ba mẹ đều làm phụ hồ nên em phải làm phụ giúp và cũng để dành dụm chút ít tiền mua sách vở nữa” - Lê Dương Văn Minh kể, chân tay cứ run lập cập vì lạnh.

Nhọc nhằn là vậy, nhưng những lúc giải lao, nhìn các em nô đùa dưới làn nước vui vẻ, hồn nhiên như thể mình chưa hề trải qua  cực nhọc.

“Năm học qua vì phải mò, bắt phi nhiều, em không có thời gian học nên bị “đúp” anh ạ! Các bạn em đã động viên và giúp đỡ nhiều nên em đã ý thức hơn.

Em không sợ khó, sợ nhọc, chỉ cần biết có thể được đến trường là vui rồi. Chúng em vừa cố gắng làm, vừa cố gắng học nếu không cũng chỉ giúp được bố mẹ trước mắt chứ về lâu dài thì lại không làm được gì anh nhỉ?” - Tiếng cậu bé Quân lõm bõm giữa dòng nước mà nghe rắn rỏi một nỗi niềm hi vọng.

Phi đã trở thành đặc sản trên những “cung đường ăn nhậu”. Dân nhậu gọi đó là con chíp chíp, nhìn chúng giống như con hến, có lớp vỏ bọc và thịt ở giữa, nhưng thân dài hơn.
MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Nghỉ giữa buổi năm 1971, in khắc gỗ màu 31x41cm

Về những bức tranh lưu lạc

TP - Vào một sáng chủ nhật đẹp trời, tôi và nhà báo Cao Phong đến thăm họa sĩ Tôn Đức Lượng, bởi trước đó đã đôi lần gặp ông ở nhà Nghệ sĩ nhiếp ảnh (NSNA) Mai Nam trong những ngày giỗ, tết được mời...
Francois Truffaut - một đại diện tiêu biểu của Làn Sóng Mới

Báo chí và điện ảnh

TP - Trong lịch sử hình thành và phát triển của điện ảnh, báo chí và hình tượng nhà báo nắm giữ một vị trí vô cùng quan trọng. Không quá lời khi nói điện ảnh sẽ không có được vị thế như ngày nay nếu thiếu báo chí. Trong khi đó, hình tượng nhà báo vẫn luôn giữ được một sức hấp dẫn mà đến nay vẫn chưa hề thuyên giảm mỗi lần xuất hiện trên màn ảnh nhỏ. Chúng ta hãy cùng tìm hiểu tại sao những người làm tin tức lại có sức ảnh hưởng lớn đến như vậy đối với điện ảnh.
Phóng viên Việt Tùng vinh dự gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp sau khi quay cảnh B-52 rơi trên bầu trời Hà Nội năm 1972

Lửa nghề cháy mãi

TP - Nghỉ hưu trước tuổi, nhưng hơn 30 năm qua, cựu phóng viên Phạm Việt Tùng vẫn đau đáu với nghề. Một số bộ phim ông làm sau khi nghỉ hưu là minh chứng “về hưu nhưng chẳng hưu nghề”…
Bên hông Dinh Thống Nhất, 28/4/2021: Tác giả bài báo và nhân vật của mình - Bùi Trọng Nghĩa (bìa trái), Chu Chí Thành (bìa phải). Ảnh: QUANG VINH

Câu chuyện hòa giải kể ngày 21/6

TP - Vào một ngày Tết, tôi gọi điện cho vợ chồng ông Bùi Trọng Nghĩa- nhân vật trong bức ảnh “Hai người lính” nổi tiếng, hỏi thăm liệu năm nay gia đình có gì mới. Bà vợ nói “Từ khi gặp báo Tiền Phong thì chúng tôi có cái mới và thay đổi chứ xưa giờ chỉ có vậy”. Còn tôi coi loạt bài về “Hai người lính” là kỷ niệm đẹp trong đời làm báo của mình.
Phối cảnh công viên Thiên niên kỷ tại Dã Viên

Dã Viên muôn thuở

TP - 15 năm trước, cồn Dã Viên từng bị nhăm nhe biến thành khu resort. Ý đồ đó vấp phải phản ứng quyết liệt của báo chí, dư luận, giới chức nên không thành hiện thực. Mới đây, Dã Viên đã được quy hoạch trở thành khu văn hóa đa năng đặc sắc của Huế.
Máy ảnh thường không thể phát huy tác dụng dưới hầm lò

Tác nghiệp dưới độ sâu 300 mét: Xuống 'âm phủ' có gì hay?

TP - Làm phóng viên, điều quý nhất với tôi là được đi, được nhìn, được cảm nhận và tung tẩy với ngòi bút của mình. Trong nhiều chuyến đi, lần được “chui” xuống lòng đất với độ sâu hơn 300 mét là ấn tượng nhớ đời. Đến bây giờ nhiều người vẫn hỏi tôi, xuống “âm phủ” có gì hay?
Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh và Chuyện ngõ nghèo

Chút vĩ thanh Chuyện ngõ nghèo

TP - Bữa mới rồi ngồi với nhà văn Tạ Duy Anh mới bừng ra vài cái à. Thì ra cái tên sách Chuyện ngõ nghèo do NXB Hội Nhà văn in lần đầu năm 2016 là của đích tác giả Nguyễn Xuân Khánh chứ chẳng phải ai khác!
Bộ đội xem bà H’Blâm như người mẹ thứ hai

Những thủ lĩnh đại ngàn: Nữ già làng đặc biệt

TP - Bà Ksor H’Blâm giữ chức già làng là một điều đặc biệt. Ở vị trí già làng bà H’Blâm đã giúp xoá bỏ nhiều hủ tục trong làng Krông (xã Ia Mơr, huyện Chư Prông, Gia Lai). Hiện, nữ già làng cùng bộ đội, chính quyền hướng dẫn, giúp đỡ người dân vùng biên thoát nghèo.
Bác sĩ Nguyễn Trọng An, nguyên Phó Cục trưởng Cục Trẻ em: “Tiềm ẩn nguy cơ cao bị xâm hại và bạo lực”

Ẩn họa sau màn hình: Cách nào để bảo vệ trẻ?

TP - Các chuyên gia cho rằng, những chương trình trên internet chứa nhiều nội dung, hình ảnh, âm thanh cuốn hút dẫn đến các vùng não bộ của trẻ phát triển không đồng đều. Tiếp cận với mạng xã hội quá sớm làm trẻ dễ sa vào những trò chơi, kênh thông tin giải trí độc hại không phù hợp với lứa tuổi.