Khẩu trang và dịch người

Khẩu trang và dịch người
TP - Giờ đây trong các thứ rác vứt bừa bãi trên đường ngày càng thêm nhiều khẩu trang, cả loại dùng một lẫn nhiều lần. Ngoài việc… tạo thêm công ăn việc làm cho công nhân vệ sinh, sẽ ra sao nếu một chiếc nào trong số đó mang theo mầm bệnh?

Thậm chí mới đây trên mạng lan truyền câu chuyện ở Bình Dương, kể rằng một số người đi đường được phát khẩu trang miễn phí, có khi cả gói 10 chiếc. Nhận xong họ xé ra, chỉ lấy số khẩu trang đủ dùng cho mình và người đi cùng rồi… quẳng số còn nguyên chưa dùng xuống đường. Có người dùng 3 vứt 7 xong còn nói: “Làm từ thiện thì phát cho mỗi người 5 chục, 100 đi, phát ba cái đồ quỷ này có nhiêu tiền đâu”(!). Tôi thực lòng mong đây là chuyện bịa, dù người kể có liệt kê rõ ràng ngày giờ địa điểm... Với những người đang ở gần vùng dịch, hành động đó có thể là quá vô lý (đến nỗi muốn bịa ra cũng khó) nhưng ở những vùng xa, nó có lẽ là hợp lý, với những người vốn chỉ quan tâm tới cái lợi trước mắt của bản thân. Đúng kiểu “chưa thấy quan tài chưa nhỏ lệ”.

Tiếng Việt có cụm từ “đồ vứt đi” chỉ những thứ vô dụng. Tức là thứ gì mình không dùng được - chỉ cần ném ra khỏi nhà cho khuất mắt. Thứ đáng kinh tởm như… chuột chết tất nhiên phải ném hàng đầu. Có lẽ chỉ nạn dịch hạch (phỉ phui cái mồm) mới khiến người Việt bỏ sở thích vứt chuột chết ra đường. Xe cộ qua lại cán cho lòi ruột, dẹp lép, khô queo và dần dần biến mất. Chắc trong bụi mịn đô thị có thành phần chuột chết quá. Năm 2013, Viện Pasteur TPHCM xét nghiệm 3 xác chuột cống trên địa bàn phát hiện ra chúng đều  dương tính với Hanta - virus có thể gây sốt xuất huyết kèm suy gan thận và cả hội chứng phổi.

Đặc sản “khô chuột” quốc gia này phổ biến đến độ lâu nay không ai buồn nói tới. Đài báo chỉ vào cuộc khi nào có xác gà, vịt, lợn… bị “vứt đi”. Mấy con này to nên sẽ được ưu tiên đưa tới bãi rác hay kênh mương, sông ngòi để mầm dịch được truyền đi xa hơn. Chứ còn cách giải thích nào khác?! Mà hình như cũng chưa thấy thủ phạm nào bị bêu gương hay xử lý. Nói chung muốn biết văn hóa của nơi nào, cứ ra đường. Độ sạch bẩn, cách tham gia giao thông, xử lý tình huống… không thể giấu đi đâu được. Cùng một mật độ dân số, nhưng nơi nào văn minh hơn hẳn ít tắc đường và tai nạn hơn.

Xuất phát điểm của đại dịch corona xuyên lục địa hiện nay được cho rằng từ một chợ bán động vật hoang dã làm thức ăn ở Vũ Hán. Nó đồng thời cũng là một siêu lò mổ. Ai đã xem đoạn phim về khu chợ tươi máu này thì khó mà quên được. Cùng lúc ở Việt Nam, khách vãn cảnh chùa Hương vẫn đi qua những dãy xác thú rừng thui, treo lòng thòng bên đĩa thịt đỏ ròng. Vừa đi chùa vừa ăn thịt rừng - gói du lịch độc đáo riêng có(!).  Mới đây có thông tin rằng nCoV truyền qua cả đường ăn uống.

Nhìn lại lịch sử, từng có những nạn dịch giết người nhiều hơn cả chiến tranh. Các thảm họa thường hay đi đôi. Chẳng hạn tình trạng thiếu thốn, mất vệ sinh sau chiến tranh lại dẫn đến dịch bệnh. Với nạn dịch hiện tại, người ta đã dự đoán những hậu quả nghiêm trọng về kinh tế, xã hội kế tiếp những tổn thất về người. Trừ thiên tai, các thảm họa còn lại thường đều có liên quan tới nạn “nhân mãn”. Quá nhiều người tập trung vào một chỗ và cứ mê mải chạy theo vật chất dẫn đến tình trạng mất cân bằng. Nhân tai bắt đầu từ đó.

Nhìn từ góc độ tự nhiên, con người đâu khác gì một loại virus không ngừng sinh sôi trên vật chủ là Trái Đất, chỉ có điều chả ăn thua gì với “hệ miễn dịch” của hành tinh này mà thôi. Với người, virus là mầm bệnh. Biết đâu với Trái Đất, đội quân đó lại tựa “bạch cầu” nảy sinh để giải quyết bớt đám “virus” bất trị?!

 Tất nhiên nguyên nhân sâu xa của các loại nhân tai (bao gồm biến đổi khí hậu) không hẳn do nhân loại sinh sản vô tội vạ, mà chính là do nhu cầu, tham vọng của chúng ta bao giờ cũng ở dạng cấp số nhân so với dân số.      

MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Việt Trinh trong phim Người đẹp Tây Đô

Đạo diễn Lê Cung Bắc: Một đời đi tìm cái đẹp

TP - Trong một lần trả lời báo chí, đạo diễn - NSƯT Lê Cung Bắc nói: “Chân - Thiện - Mỹ là mục đích để đo cuộc sống mà người ta hướng đến. Trong phim cũng như thế, Chân - Thiện - Mỹ là sự tái hiện từ cuộc sống thực tế. Tác phẩm nghệ thuật có giá trị luôn hướng người ta tới cái thiện”.
Bảo vật Cửu đỉnh tại Huế

Lập hồ sơ Bảo vật quốc gia Cửu đỉnh để trình UNESCO

TP - Ngày 15/6, Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế cho biết, đơn vị vừa hoàn thành xây dựng hồ sơ Di sản tư liệu cho Bảo vật quốc gia Cửu đỉnh, để trình Bộ VH-TT&DL xem xét và cho ý kiến, trước khi đệ trình lên UNESCO công nhận bảo vật “độc bản” này là Di sản tư liệu thế giới.
Biên kịch tiết lộ chuyện hậu trường phim ‘Hương vị tình thân’ đang gây 'sốt'

Biên kịch tiết lộ chuyện hậu trường phim ‘Hương vị tình thân’ đang gây 'sốt'

TPO - Đảm nhận cùng lúc nhiều dự án đang phát sóng trên màn ảnh nhỏ: đồng biên kịch và là biên tập của phim “Hương vị tình thân”, là biên tập nội dung của “Mùa hoa tìm lại” và “Hãy nói lời yêu”, nhưng biên kịch Trịnh Khánh Hà vẫn dành cho “Hương vị tình thân” những cảm xúc đặc biệt.
Ồn ào trục lợi từ con nuôi

Ồn ào trục lợi từ con nuôi

TP - Những ngày qua, cái tên Phi Nhung trở nên “nóng” hơn bao giờ, bởi nghi án trục lợi từ con nuôi, Quán quân VietNam Idol Kids 2016, Hồ Văn Cường. Trước đó, đã có những nghi vấn “cơm không lành, canh không ngọt” quanh mối quan hệ Phi Nhung và con nuôi.
Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh (giữa) với các nhà văn dịp gặp cuối năm 2009. Ảnh: Xuân Ba

Giờ ai Đội gạo lên chùa...

TP - Bà bạn đồng môn với tôi Khóa 17 Khoa Văn, Đại học Tổng hợp Nguyễn Thu Hà năm ấy là Phó Giám đốc Nhà xuất bản Phụ Nữ (NXB). Thu Hà vốn chơi thân với nhóm cộng tác viên dịch của NXB, những Phạm Toàn (Châu Diên), Nguyễn Xuân Khánh, Lê Đạt, Phạm Xuân Nguyên…Chỉ là thi thoảng gặp, nhưng trong không khí thân gần cũng hé lộ những góc khuất. Thu Hà có dịp rành rẽ thêm những chuyện mà trước đây láng máng...
Nhà văn Trung Trung Đỉnh kể về 'đứa con' khó sinh của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh

Nhà văn Trung Trung Đỉnh kể về 'đứa con' khó sinh của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh

TPO - “Chuyện ngõ nghèo” (xuất bản lần đầu năm 2016) là cuốn tiểu thuyết in sau cùng của nhà văn Nguyễn Xuân Khánh. Đây là “đứa con” có số phận gian nan nhất của nhà văn trên hành trình xuất bản. Có người nói: Trước khi về hưu ở Nhà xuất bản Hội Nhà Văn, trên cương vị giám đốc, việc làm đáng kể nhất của nhà văn Trung Trung Đỉnh chính là “đỡ đầu” cho “Chuyện ngõ nghèo” của Nguyễn Xuân Khánh.