TP - Tôi đã đọc liền mạch trong một đêm hết cuốn tự truyện của Lê Vân. Là đàn bà, tôi cũng chua xót thay cho số phận của cô, cho sự éo le của các mối tình...
Ngày 28/10, tại Cung Văn hoá Lao động TPHCM, hàng trăm độc giả đến sớm trước giờ giao lưu để xin chữ ký của nghệ sĩ Lê Vân. Thế nhưng, khi đặt câu hỏi, không ít sự chất vấn đã khiến tác giả cuốn tự truyện phải ngập ngừng...
NSƯT Lê Vân nói rằng những điều ghi trong cuốn tự truyện đã làm nên số phận của chị. Nhờ tác phẩm này giờ đây chị cảm thấy thanh thản, bớt cô đơn, và đặc biệt chị đã tìm lại được tình ruột thịt.
Những mảnh sự thật đau đớn được kể ra, có thể khiến những thần tượng bị sụp đổ, có thể làm cho nhiều người thấy bất nhẫn. Cuốn tự truyện của Lê Vân được ghi nhận như một sự khởi đầu của giới nghệ sỹ công bố đời mình...
Bà hiểu, Vân in cuốn sách để sám hối, dẫu Vân biết, không phải mọi sám hối đều được tha thứ. Viết mà “lôi ruột gan ra” như Vân, rõ ràng không phải là “ca công tụng đức”. Ngẫm lại, bà thương con hồng nhan bạc phận...
Tôi cứ tưởng “trăm năm cô đơn” của Gabriel G.Markez là mẫu bi kịch cuối cùng của con người và nó chỉ có thể tồn tại ở một thời xa vắng, trong cái thế giới mà mọi thông tin liên lạc còn khó khăn.
Từ hôm ra mắt cuốn tự truyện, với những cuộc gặp liên miên, Lê Vân chẳng có thời gian cho riêng mình. Và cuộc đối thoại với bố trong nước mắt khiến trái tim chị tan chảy, tình yêu thương vỡ òa sau nhiều năm kìm nén.
Trước khi công bố cuốn tự truyện, Lê Vân chưa đưa bản thảo cuốn sách cho bất kỳ ai trong gia đình xem, ngay cả người cha mà chị dành không ít lời trách móc, nhiều khi chua chát.