8 VĂN HÓA - GIẢI TRÍ n Thứ Bảy n Ngày 4/10/2025 MƠ ƯỚC, TIN TƯỞNG, KHÁT VỌNG ĐẸP ĐẼ VỀ HÀ NỘI Tác giả bài thơ Bếp lửa kể với Tiền Phong rằng, ông chơi với Trần Tiến khoảng 50 năm nay, từ khi nhạc sĩ còn ở ngoài Bắc. Họ quý trọng tài năng của nhau. Trần Tiến rất dễ thương, sống với bạn bè nhiệt tình, vui vẻ. Cứ ra Hà Nội, Trần Tiến lại gọi Bằng Việt để ngồi với nhau. "Cách đây chừng 6 tháng, ông ấy bay ra Hà Nội sau ca mổ. Trần Tiến nói với tôi: Tớ còn sống được như này là mừng lắm rồi. Tớ với cậu phải ngồi với nhau. Ông ấy chọn một quán trên đường Lý Quốc Sư, nơi nhạc sĩ Nguyễn Thụy Kha vẫn thường ngồi ở đó khi còn sống. Trần Tiến mang theo đàn guitar. Ông ấy đánh đàn và hát cho tôi nghe bài Cứ thế mà sống tiếp thôi: Cứ thế đi về phía mặt trời/Vượt qua những ngày đen tối/Cứ thế mà sống tiếp thôi. Tôi rất thích bài hát này vì như tìm thấy trong đó một lời an ủi, một lời động viên cho tuổi già của mình. Cứ thế mà sống tiếp thôi không viết về Hà Nội nhưng đó là dòng tâm sự của một người Hà Nội rất yêu đời”, Bằng Việt nói. Nhà thơ Bằng Việt chia sẻ, ngay cả khi xa Hà Nội, Trần Tiến vẫn hướng về Hà Nội bằng âm nhạc. “Tôi đánh giá rất cao những nhạc sĩ từng được vinh danh ở hạng mục Giải thưởng Lớn - Giải thưởng Bùi Xuân Phái. Nếu Phú Quang viết về Hà Nội có tính chất hàn lâm hơn, thì Trần Tiến lại bụi hơn. Sáng tác của ông rất đời, dân dã, phóng túng nhưng ý tứ sâu sắc”, ông nhận định. Trong mắt nhạc sĩ Nguyễn Cường, Trần Tiến là một trong những nhạc sĩ viết về Hà Nội xuất sắc nhất. “Hà Nội hồn thiêng sông núi là nguồn cảm hứng vô tận của văn nghệ sĩ. Đã có rất nhiều ca khúc hay về Hà Nội trong những năm kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, trong những năm hòa bình, nhưng Trần Tiến viết về Hà Nội vẫn là dấu ấn đặc biệt. Là một người con Hà Nội, ông chiêm ngưỡng Hà Nội từ gần đến xa, nên cái nhìn sâu sắc”, Nguyễn Cường nêu. Nhạc sĩ của Tây Nguyên nhấn mạnh ca khúc Hà Nội những năm 2000 của nhạc sĩ Trần Tiến: “Đó là bài hát xuất sắc nhất về Hà Nội từ khi hòa bình lập lại, không biết bao nhiêu năm nữa mới có bài xứng đáng đứng cạnh: Hà Nội những năm 2000/Trẻ em không còn ăn xin/Cụ già ngồi trong công viên/Ngắm bà già nhớ thuở thanh niên/Hà Nội những năm hai nghìn/Trời xanh Thăng Long bay lên/Nhà cao vươn lên trong mây xanh/Phố vẫn nhỏ con đường cũng nhỏ/Để em bước trong thu vàng”. Theo nhạc sĩ Nguyễn Cường, Hà Nội những năm 2000 là “niềm mơ ước, tin tưởng, khát vọng đẹp đẽ về Hà Nội”. Ông còn nhắc đến ca khúc Ngẫu hứng sông Hồng. Đây là một trong những ca khúc của nhạc sĩ Trần Tiến có sức lan tỏa rộng trong đời sống. “Nếu cần chọn 5 bài hát xuất sắc nhất của nhạc sĩ Trần Tiến thì Ngẫu hứng sông Hồng là một trong số đó. Nó cũng là một trong những bài hát xuất sắc về Hà Nội trong những năm hòa bình”, nhạc sĩ Nguyễn Cường nói. “BỤI” CŨNG LÀ “CHẤT MỘT LOẠI TRAI HÀ NỘI” Trong mảng ca khúc viết về Hà Nội của nhạc sĩ Trần Tiến, Nhạc sĩ du ca mang tâm hồn Hà Nội NIỀM VUI TRONG GIAN KHÓ Hơn 20km từ trung tâm xã Đam Rông 2 vào tiểu khu Tây Sơn không hẳn là xa, nhưng những cung đường gập ghềnh, suối sâu, dốc đứng khiến chuyến đi khai giảng điểm trường Tây Sơn thành cuộc thử thách. Chúng tôi đi cùng đoàn công tác của xã, từ Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch UBND, đến giáo viên, cán bộ văn hóa. Ai cũng lấm lem, nhưng gương mặt không giấu được niềm háo hức. Ông Ndu Ha Biên, Bí thư Đảng ủy xã Đam Rông 2 kể, người dân tộc Mông đã di cư sinh sống ở khu vực Tây Sơn từ đầu những năm 2000, trước cả khi huyện Đam Rông cũ được thành lập. Khi đó, xã Liêng Srônh cũ là địa phương tập trung nhiều tiểu khu 178, 179, 181, Tây Sơn… với 100 hộ dân, hơn 5.000 nhân khẩu. Không đường, không điện, không trường, không trạm, không sóng điện thoại - “năm không” ấy đã bó buộc cả bản làng trong sự biệt lập. Theo Bí thư Đảng ủy xã Đam Rông 2, ngay khi chính quyền địa phương 2 cấp bước đầu đi vào hoạt động ổn định cũng là thời điểm khai giảng ngày một cận kề. Chính vì vậy, Đảng ủy xã nhanh chóng chỉ đạo các đơn vị liên quan lên kế hoạch tiếp nhận điểm trường Tây Sơn và học sinh từ trường Tiểu học Chu Văn An (xã Đam Rông 1). Bởi trước đó, huyện Đam Rông cũ đã có kế hoạch giao điểm trường này cho trường Tiểu học Chu Văn An vì khoảng cách từ Tây Sơn đến xã Phi Liêng gần hơn so với trung tâm xã Liêng Srônh. “Cận kề ngày khai giảng cũng là cao điểm mùa mưa của Tây Nguyên. Đoàn công tác của xã đã khảo sát về khả năng mở điểm trường và nhận thấy rằng, có thể làm được và nhất quyết phải làm luôn trong năm học này. Bởi đó là nỗi mong mỏi lâu nay của người dân cũng như học sinh tiểu khu Tây Sơn”, ông Biên nhấn mạnh. Công tác chuẩn bị gấp rút, cô Phạm Thị Nguyên, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Liêng Srônh cho biết: “Trường đã lập tổ công tác khảo sát, bố trí giáo viên, lên phương án dạy học. Hai thầy giáo được phân công bám điểm, trong đó có thầy Mùa A Vừ, người Mông sẽ là cầu nối với phụ huynh và học sinh chưa thạo tiếng Việt”. Đoàn dừng lại ở đoạn suối sâu, nước chảy xiết. Ông Trương Văn Sáng, Chủ tịch UBND xã Đam Rông 2, cười hiền: “Đây có lẽ là chuyến đi vất vả nhất, nhưng cũng là hạnh phúc nhất. Bởi mỗi bước chân đang mở ra một con đường mới cho bọn trẻ”. Hình ảnh ấy như thấm vào chúng tôi: những bàn tay bám chặt vào ghiđông, những đôi giày ngập bùn, rồi tiếng cười bật lên sau khi chiếc xe cuối cùng được kéo qua dốc. Con chữ đang được “cõng” vào rừng sâu, bằng sức người, bằng lòng quyết tâm. Tây Sơn từng chỉ có vài nóc nhà rải rác. Giờ đã thành bản làng ổn định với những rẫy cà phê xanh mướt. Nhưng sự phát triển vẫn dừng lại ở ngưỡng cửa tri thức. “Nếu đường sá thông suốt, không chỉ hàng hóa mà cả giấc mơ học hành cũng mở ra. Khi ấy, các em sẽ không còn bị bó hẹp trong cánh rừng này nữa”, ông Sáng thở dài. GIẤC MƠ HƠN 700 NGÀY Tháng 3/2023, Ban quản lý dự án đầu tư xây dựng và công trình công cộng huyện Đam Rông cũ phê duyệt điều chỉnh dự toán, mở đường cho việc xây dựng trường học tại tiểu khu 179, Tây Sơn, Tiếng xe máy gầm rú vang lên trong màn mưa xối xả. Con dốc dựng đứng trơn như mỡ khiến cả đoàn phải xuống xe, thay nhau đẩy, khiêng. Đất đỏ bết dính vào giày, bùn ngập mắt cá, bàn tay ai cũng run lên vì lạnh. Nhưng trong ánh mắt mỗi thành viên đoàn công tác xã Đam Rông 2, tỉnh Lâm Đồng lại có một ngọn lửa: họ đang mang tiếng trống khai trường đầu tiên đến với bản Tây Sơn, nơi chưa bao giờ có ngôi trường nào hiện diện. Học sinh hân hoan dự lễ khai giảng n THÁI LÂM PHÓNG SỰ “Cõng” chữ lên non Người đàn bà hát Ngọc Anh không chỉ gắn bó với nhạc Phú Quang mà còn gần gũi với nhạc Trần Tiến. “Ngày xưa, khi còn ở Tam ca 3A, chúng tôi hát một loạt ca khúc của ông như Lá diêu bông, Ngẫu hứng sông Hồng. Bài Ngọn lửa cao nguyên là bài tủ của Ngọc Anh thời đó, sau đó là tủ của nhóm 3A”, chị nói. Nữ ca sĩ yêu thích âm nhạc của Trần Tiến từ thời tuổi trẻ: “Khi tôi mới vào nhạc viện, nhạc sĩ thành lập nhóm Du ca đồng nội. Tôi hay xem hoạt động của nhóm Du ca đồng nội”. Nhóm Du ca đồng nội đi qua nhiều vùng đất của Tổ quốc. Họ hát không nhằm mục đích mưu sinh. Nhạc sĩ Trần Tiến từng kể về quãng đời du ca vất vả nhưng đáng nhớ này: “Tôi đi tới cửa khẩu Lao Bảo, người ta thấy tôi đi du ca khổ quá nên mới tặng tôi chiếc xe Jeep cũ giá 5 triệu đồng. Trên chiếc xe đó, tôi đi du ca khắp đất nước, chỉ với hai chiếc trống, chiếc guitar, kèn melodica, tôi chơi keyboard, có thêm hai chiếc loa, micro và ánh sáng. Tất cả đều ở trên chiếc xe đó hết. Tôi đi hát miễn phí, không bán vé nhưng có hòm từ thiện để lấy số tiền đó mở trường nhạc cho những đứa trẻ mồ côi có tài năng, đam mê âm nhạc nhưng không có điều kiện theo học”. Hạng mục Giải thưởng Lớn, Giải thưởng Bùi Xuân Phái - Vì tình yêu Hà Nội lần 18, năm 2025 đã gọi tên nhạc sĩ Trần Tiến. Lễ trao giải diễn ra tối 3/10. Người yêu nhạc và giới chuyên môn dành hai chữ “xứng đáng” khi tác giả Hà Nội những năm 2000 được vinh danh. Thành viên Ban giám khảo, nhà thơ Bằng Việt đánh giá: “Với một sự nghiệp đồ sộ, mà mỗi câu mỗi chữ đều toát lên chất đế đô Thăng Long - Hà Nội 1000 năm, Trần Tiến xứng đáng là một nhạc sĩ du ca mang tâm hồn Hà Nội gốc”. Nhạc sĩ Trần Tiến hát với bạn bè ẢNH: NHÀ THƠ BẰNG VIỆT CUNG CẤP
RkJQdWJsaXNoZXIy MjM5MTU3OQ==