10 ĐƠI SỐNG n Thứ Sáu n Ngày 12/9/2025 Phụng Dương trực thu×c thôn Lưu Quan Xưởng, thị trấn Hạ Quan, nằm sát thành phố Đại Lý, như m×t viên ngọc xanh với nhiệt đ× trung bình 15 - 20 đ× C. Bao thế hệ sống bằng nghề thủ công, dệt vải, để rồi ngày nay, những dấu tích vẫn là niềm tự hào. Giờ đây, Phụng Dương là cái tên gợi may mắn, hạnh phúc, và sáng trong như nắng. DẤU CHÂN NGỰA VÀ HƯƠNG TRÀ Bạn hướng dẫn viên tên Thắng, cười thân thiện nói với tôi: Con đường quanh co men theo sườn núi vắt qua thôn chính là m×t nhánh của Trà Mã cổ đạo - tuyến đường thương hồ xưa, nơi những đoàn ngựa thồ từng gõ móng qua bao mùa sương gió. Bước trên đường Trà Mã cổ, tôi nghe tiếng chân mình gõ nhịp vào những phiến đá xanh mòn theo thời gian. Con đường từng in dấu vó ngựa ngày xưa giờ chỉ còn là lối nhỏ cho kẻ b× hành chậm rãi. Hai bên đường, vài gian hàng thủ công bày bán đồ gốm, vải nhu×m, bánh hoa hồng, những món ăn thôn dã. Tôi dừng lại ngắm những tấm vải lam phơi trong nắng, xanh thẫm như viền núi Thương Sơn trải ra bên m×t ngõ nhỏ. Người thợ thủ công mải miết làm việc, mỗi đ×ng tác lặp đi lặp lại như m×t lời tụng niệm. Nhịp sống ở đây dường như mang dáng dấp của thiền: không v×i, không gấp, mà bền bỉ và an nhiên. Bao thế kỷ trước, trên lưng ngựa, những bao trà xanh từ vùng Vân Nam được chở đi xa, sang tận Tây Tạng, rồi theo sông hồ mà hòa vào đời sống bao vùng đất. Trà, ở Trung Hoa, chưa bao giờ chỉ là m×t thức uống. Nó là triết lý sống, là thước đo của sự nhàn tĩnh, là sợi dây kết nối con người. Cái vị nồng nàn nơi đầu lưỡi, ngọt hậu trong cổ, cũng giống như bước đường gian nan của Trà Mã cổ đạo: gập ghềnh nhưng sau cùng vẫn để lại dư vị dịu dàng. Ngày nay, con đường ngựa thồ năm xưa đã lùi vào dĩ vãng, nhưng những thôn làng như Phụng Dương vẫn còn lưu giữ được tinh thần ấy. Giữa mái ngói xám, tường đá rêu phong, ta vẫn có thể bắt gặp những nụ cười hiền hậu bên ấm trà nóng. Như thể, thời gian chỉ đang thử thách, chứ không thể nào xóa đi được hương vị của đất trời và con người. Trong sân nhỏ của m×t homestay, tôi ngồi dưới giàn hoa tím, nhâm nhi tách trà nóng. Xa xa là hồ Nhĩ Hải, gương nước phẳng lặng phản chiếu cả bầu trời. Thời gian ở làng, tôi thấy lòng mình bỗng r×ng ra. Bao ồn ào, náo nhiệt của đời sống thành thị dường như đã bị gió núi cuốn đi, chỉ còn lại sự lặng yên chảy tràn. Ở Phụng Dương, người ta vẫn giữ lối sống giản dị. M×t quán cà phê nhỏ mở cửa với vài bàn gỗ cũ. M×t xưởng nhu×m vải lam có chú mèo con chạy loanh quanh. M×t lối ngõ khuất dẫn vào Thu Viên - nơi chỉ có mấy phòng trọ, yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng lá rơi. Tất cả gợi m×t sự khiêm nhường, m×t vẻ đẹp không phô bày nhưng khiến người đến chẳng nỡ rời đi. Ngôi làng này nổi tiếng khi xuất hiện trong b× phim Đi đến nơi có gió. Nhưng tôi nghĩ, ngay cả khi không có điện ảnh, Phụng Dương vẫn sẽ khiến người ta dừng lại, bởi ở đây, gió thật sự biết thì thầm. Gió luồn qua những mái nhà cổ, gió chạy trên con đường đá, gió phả vào lòng lữ khách như muốn nhắc rằng: thời gian có thể đổi thay, nhưng sự tĩnh lặng vẫn còn đâu đó để con người tìm về. GIẤC MƠ LƯU DIỆC PHI Từ khi b× phim Đi đến nơi có gió lên sóng (2023), Phụng Dương bỗng chốc trở thành m×t địa danh “nổi tiếng”. Nhưng không phải nhờ ồn ào, mà bởi hình ảnh Lưu Diệc Phi - cô gái trong trẻo, dịu dàng, như m×t cơn gió thổi qua những mái ngói rêu phong - đã in sâu vào từng góc nhỏ của ngôi làng. Cảnh quay nơi cô dạo bước trên con đường Trà Mã cổ, ánh nắng hắt qua mái tóc, hay khoảnh khắc ngồi bên hiên nhà, tay cầm tách trà, cảnh cô ôm bó hoa tươi tắn quyến rũ - tất cả đều gợi cảm giác bình yên đến lạ lùng, như thời gian chậm lại để lắng nghe hơi thở của đất, của người, của gió. Người hâm m× từ khắp nơi đổ về, không chỉ để check-in hay săn những tấm hình giống trong phim, mà còn để trải nghiệm cảm giác mà Lưu Diệc Phi đã mang đến: sự an nhiên, nhẹ nhàng, như thể mọi ưu phiền đời thường đều có thể tan biến trong m×t cái nhìn, m×t nụ cười. Ngôi làng nhỏ - vốn đã yên bình, nay trở nên sống đ×ng hơn với bước chân du khách, nhưng vẫn giữ được nét dân dã của riêng mình. Trong những căn nhà cổ, dưới giàn hoa tím, tiếng cười của du khách hòa cùng tiếng chim ríu rít, ta vẫn thấy hình bóng cô trong từng khoảnh khắc. Phụng Dương, nhờ Lưu Diệc Phi, không chỉ là m×t cảnh quay đẹp, mà còn là nơi người ta học cách dừng lại, ngồi thật lâu, hít thật sâu, để cảm nhận sự bình yên. Dấu ấn của cô, vì thế, không chỉ in trên màn hình, mà len lỏi vào từng góc làng, và trong trái tim những ai đã từng ghé thăm. Khi nắng đã ngả vàng trên mái ngói rêu phong, quán cà phê nhỏ nơi Lưu Diệc Phi từng ngồi trong phim bỗng đông hẳn lên. Du khách nhẹ bước tìm m×t góc nhỏ, ai cũng muốn giữ lại cho mình m×t khoảnh khắc “chạm vào màn ảnh”. Hiên trà đơn sơ với b× bàn ghế gỗ, những chậu hoa rủ bóng, trở thành phông nền cho vô số nụ cười, dáng ngồi, ánh mắt mơ màng. Những cô gái trẻ chọn tư thế giống hệt ngôi sao Hoa ngữ - tay khẽ đỡ cằm, mắt nhìn xa xăm như đang thả hồn vào gió. Người lớn tuổi hơn lại chỉ chọn ngồi im lặng, nhấp ngụm cà trà phổ nhĩ nồng nàn, để cảm nhận hơi thở của thời gian. Trong khoảng lặng ấy, tiếng nói, tiếng cười, tiếng gọi nhau ríu rít không làm mất đi sự bình yên của ngôi nhà cổ. Trái lại, nó khiến không gian thêm phần sống đ×ng, như thể thước phim vẫn còn đang tiếp diễn, chỉ có diễn viên đã đổi vai: từ ngôi sao nổi tiếng sang những người khách phương xa, đang tìm kiếm m×t chút l×c hoa ngay giữa cu×c đời. TÌM LẠI CHÍNH MÌNH Cô gái trong đoàn tên Tuyết, nói: “Đến Phụng Dương, em thấy mình như lạc vào m×t vùng cổ tích. Nơi đây như m×t chốn “chữa lành” thực sự, nơi mỗi bước chân, mỗi ánh nhìn đều nhắc nhở bình yên không chỉ là hình ảnh trên phim, mà là trải nghiệm, là sự đồng điệu giữa con người và đất trời”. Trong phim, khi người bạn gái thân nhất mắc bệnh nan y qua đời, Hứa Hồng Đậu (Lưu Diệc Phi) bỏ thành phố, bỏ công việc quản lý ở khách sạn 5 sao về thôn Vân Miêu chữa lành. Cô gặp Tạ Chi Giao (Lý Hiện), chàng trai khởi nghiệp ở quê và chính nơi đây tình yêu đã nảy nở giữa hai người. Những thước phim chậm rãi, Phụng Dương ấp hiện ra như m×t giấc mơ cổ tích, nơi thời gian khẽ chậm lại để trái tim ta tìm thấy bình an. Đi đến nơi có gió không chỉ là m×t câu chuyện tình nhẹ nhàng mà còn là hành trình tìm về sự an yên trong tâm hồn. B× phim nhắc nhở con người hãy dừng lại giữa b×n bề cu×c sống, lắng nghe gió, ngắm mây, trân trọng những khoảnh khắc bình dị, để thấy rằng hạnh phúc đôi khi chỉ là bước chân thong thả, m×t nụ cười, m×t ly trà ấm. Qua từng cảnh quay ở Phụng Dương, thông điệp ấy trở nên sống đ×ng: bình yên có thể chữa lành, và tự do luôn bắt đầu từ chính lòng mình. Đi đến nơi có gió, rốt cu×c không phải là đi thật xa, mà là đi sâu vào bên trong, để tìm thấy miền tĩnh tại vẫn luôn hiện hữu. Và khi rời ngôi làng nhỏ, cơn gió mang theo không chỉ hương đất, hương hoa, mà còn cả lời thì thầm: hãy sống như gió - tự do, dịu dàng và không vướng bận. N.M.T Đi đến nơi có gió Con đường lát đá trong thôn như in dấu Trà Mã cổ đạo ngàn năm ẢNH: NGUYỄN TUẤN Lưu Diệc Phi trong phim Đi đến nơi có gió, bối cảnh là thôn Phụng Dương và Thành phố Đại Lý Một quán café trong làng với nét xưa cũ Du khách thích thú chụp ảnh ở ngôi làng Lưu Diệc Phi đóng phim có những khoảng sân lộng gió Buổi sáng Phụng Dương vừa tỉnh giấc, con đường dẫn vào thôn hẹp và yên tĩnh. Phía xa dãy Thương Sơn sừng sững, mây trắng như thể muốn xà xuống lòng người. Đặt chân nơi đây, cảm giác đầu tiên là không khí dịu mát, trong lành – thứ chỉ vùng cao nguyên gần hai ngàn mét mới có thể giữ gìn cho con người. Rời làng, tôi ngoái lại nhìn một lần nữa. Trong khoảnh khắc ấy, Phụng Dương giống như một lát cắt của thời gian, vừa thực vừa mơ, vừa hiện tại vừa quá khứ. Và tôi mang theo bên mình một lời dặn nhẹ nhàng của gió: sống chậm lại, để thấy mình vẫn còn nguyên trong cuộc đời. nKý sự của NGUYỄN MINH TUẤN
RkJQdWJsaXNoZXIy MjM5MTU3OQ==