THƠ GEN TRẦN TUẤN (chọn và giới thiệu) Đây là số ít trong những gương mặt thơ thế hệ Z giữa thời đại đang phân cực và biến đổi quá nhanh này. Mỗi bài thơ xuất hiện ở đây cũng chỉ là một lát cắt nhỏ bé trong khí quyển thơ bùng nổ, đa thanh đa thức, bạo liệt và mê đắm của từng người vốn đang dần tạo được tiếng nói riêng thông qua vô số hình thức xuất bản/xuất hiện khác nhau. Tuy vậy, họ vẫn không tự cho mình quyền đại diện cho ai, cho điều gì đó lớn lao, mà muốn là chính họ. Đó làm nên niềm hy vọng cho thơ vậy... Tĩnh lặng Những nung nén của mùa xuân ẩn trong những bông hoa bị phớt lờ trong chiều tà Chỉ có mặt trăng là thấy rõ cảnh sắc đang ngầm chảy của một mùa khó tả trong những lá cành hứa hẹn mật ngọt thơm tho Sau những ngày mưa mùa xuân trong sạch và ngây thơ hơn ý nhị, đầy nhục cảm tĩnh lặng, như một bức ukiyo-e (*) gợi trong rung động khẽ khàng Những bước đi nhè nhẹ nhỏ nhắn qua vườn xuân của đôi chân trần thiếu nữ là vẻ đẹp mạnh mẽ tháng ba quấn bện cỏ cây và thảm hoa rực rỡ hoàn thiện những nét huy hoàng lấp lánh lên bức sơn mài Cô gái gội đầu trong tĩnh lặng màn đêm mái tóc trải dài ánh sáng chảy trên khuôn ngực tròn trăng. ---------- (*) Một thể loại tranh nghệ thuật của Nhật Bản phát triển mạnh ở thế kỷ XVII-XIX Nội Nội tôi ngồi Già đi cùng ngọn lửa Nhai trầu Đôi mắt Nhìn vô định ám ảnh tôi một hòn than đỏ Tôi ngồi Già đi cùng nội Nhớ... Thuở nào hây hẩy xuân Hây hẩy trời Hây hẩy gió Một quang gánh già Một bàn chân đất Vù sưng Hiên ngang... Đạp. Giờ đây Xuân già Trời già gió cũng già đi Cùng ai... 24/7/2009 Bí mật của mấy tờ lịch Để quên đi anh em nói mình đã yêu bằng hàng trăm cách khác nhau anh nói thật buồn khi phải quỳ xuống buộc lại dây giày trong công viên họ nhảy chuyện của mùa hè thường là về việc anh đã bỏ cuộc như thế nào đường về thì xa xa làm sao để quên đi anh em nói về sự khác nhau của các giọng kể thứ sáu anh ngủ quên con chim nào báo giờ bằng cách nhảy ra khỏi tổ có nhiều điều rất đáng buồn về thế giới mà chúng mình đang sống dây giày chẳng hạn với hàng trăm cách để buộc và hàng trăm dây giày chưa buộc trên thế giới mà họ đang sống có một công viên nơi họ nhảy (ra khỏi tổ) để quên đi anh em nói mình đã sống bằng việc đi giữa các phép thử anh nói thời tiết hôm nay rất đẹp nhưng dường như ngày mai sẽ lạnh hơn người máy chạy bằng hơi nước chuyện của mùa hè thường là khi đóng cửa lại và nhìn lên trời họ mãi mãi tự hỏi tại sao lũ mèo không sống ở đó để quên đi anh em nói thiên đường còn xa hơn như thế nữa anh nói sống như một sợi dây giày là quá đỗi gian nan. Gió trắng Thuở ấy cùng anh dưới gió lạnh ngất lịm mấy mùa, Tay em nắm một mùa đông thật nhẹ nghe buồn thương vần vũ giữa không trung. Tháng ngày qua và anh không lại nữa xuân về bên phố trắng mênh mông Thôi em ơi, xin đừng chờ đợi thế hai má người cũ kỹ tháng năm Và khi viết dòng này em đã mất cầm chặt mùa xuân băng giá trong tay, trái tim em từng tan ra, đẫm lệ giờ theo anh cùng gió trắng cuộn bay. NGÔ GIA THIÊN AN Sinh năm 1999, hiện sống và làm việc tại Hà Nội. Làm thơ từ 7 tuổi, đại biểu Hội nghị những người viết văn trẻ toàn quốc năm 2016, tham gia trình diễn thơ ở các sân thơ thiếu nhi, sân thơ Trẻ trong Ngày thơ Việt Nam... Đã xuất bản tập thơ “Những ngôi sao lấp lánh” (NXB Kim Đồng 2011), và một số tác phẩm dịch từ tiếng Anh. LÊ HUYỀN MINH Sinh năm 1997 tại Đồng Hới, Quảng Bình (nay là Quảng Trị), hiện công tác tại Bộ Ngoại giao. Huyền Minh làm thơ từ rất sớm, năm 10 tuổi đã in tập thơ “Bé và mặt trời” (NXB Văn hóa dân tộc, 2007). LƯƠNG PHAN HUY BẢO Bút danh Huy Bảo, sinh năm 2004, hiện là sinh viên trường Đại học Luật TPHCM, giải Nhất về thơ Giải thưởng Văn học trẻ (Đại học Quốc gia TPHCM lần II/2024), Đã xuất bản 2 tập thơ “Về khái niệm” (NXB Hội Nhà văn 2024), “Mùa hè không dấu chân” (bản tác giả, 2025) và tiểu thuyết “Đơn giản nhất là biến mất” (NXB Phụ nữ Việt Nam 2025). VŨ NGỌC ĐAN LINH Sinh năm 2006, hiện là sinh viên năm 2 Trường Đại học Sư phạm Hà Nội, đã từng tham gia tổ chức một số sự kiện đọc thơ tại Hà Nội. SỨC VƯƠN PHÙ ĐỔNG 50 Xuân
RkJQdWJsaXNoZXIy MjM5MTU3OQ==