5 n Thứ Ba n Ngày 17/3/2026 THỜI SỰ GIỮA NỘI ĐÔ Chủ trương này đã được Ban Thường vụ Thành ủy TPHCM thống nhất trong kết luận về việc nghiên cứu xây dựng các đề án liên quan đến quy hoạch đô thị. Theo đó, việc di dời hoặc mở rộng các cơ sở giáo dục và y tế sẽ được thực hiện theo lộ trình phù hợp, đảm bảo đồng bộ với quy hoạch tổng thể của thành phố. Theo định hướng quy hoạch, TPHCM cần chuyển dần từ mô hình đô thị hướng tâm sang mô hình đô thị đa trung tâm. Trong đó, khu vực nội đô lịch sử sẽ tập trung các hoạt động tài chính, thương mại và dịch vụ; trong khi các khu vực vùng ven được định hướng phát triển các trung tâm giáo dục, y tế và công nghệ. Việc phân bổ lại hệ thống trường học và bệnh viện theo hướng này được kỳ vọng sẽ giúp giảm áp lực dân số và giao thông cho khu vực trung tâm. Một nội dung đáng chú ý trong định hướng quy hoạch là việc tận dụng quỹ đất sau khi di dời các cơ sở giáo dục và y tế. Theo đó, TPHCM đang nghiên cứu xây dựng đề án sử dụng quỹ đất này để phát triển nhà ở xã hội, góp phần giải quyết nhu cầu nhà ở ngày càng tăng tại đô thị. Các đề án dự kiến được triển khai theo lộ trình đến năm 2030 và các giai đoạn tiếp theo, với mục tiêu xây dựng một cấu trúc đô thị phát triển cân bằng và bền vững hơn. Trước đó, tháng 12/2025, khi tiếp xúc cử tri phường Đông Hòa sau kỳ họp thứ 10 của Quốc hội, Bí thư Thành ủy TPHCM Trần Lưu Quang cho biết thành phố đang tính đến phương án đưa một số trường đại học từ khu vực trung tâm ra các khu vực mới nhằm góp phần giảm áp lực giao thông và hạ tầng cho nội đô. NGUYỄN DŨNG - VÂN SƠN - ANH NHÀN CHUYỆN HÔM NAY Chủ trương này không phải mới nhưng lần này được đặt lại trong bối cảnh áp lực giao thông và dân số ở thành phố đã lên đến ngưỡng báo động. TPHCM hiện có hơn 12,8 triệu phương tiện giao thông, trong đó gần 11,4 triệu xe máy và hơn 1,4 triệu ô tô. Mỗi ngày, hàng triệu người từ các khu vực ngoại thành đổ vào trung tâm để học tập, làm việc hay khám chữa bệnh. Hạ tầng vốn đã chật chội vì vậy càng trở nên quá tải. Trong cấu trúc đô thị hiện nay, nhiều trường đại học lớn và bệnh viện vẫn tập trung dày đặc ở khu vực nội thành. Điều này khiến dòng người, dòng xe liên tục dồn vào trung tâm, tạo áp lực lên giao thông, bãi đỗ xe và không gian đô thị. Vì vậy, việc di dời các trường đại học ra vùng ven được xem là một giải pháp hợp lý về mặt quy hoạch. Khi được bố trí ở những khu vực có quỹ đất rộng hơn, các trường có điều kiện phát triển thành những khu đại học tập trung với ký túc xá, trung tâm nghiên cứu, không gian sinh hoạt cho sinh viên. Đây cũng là mô hình đã được nhiều đô thị lớn trên thế giới áp dụng. Không chỉ vậy, các khu đại học khi hình thành ở vùng ven còn có thể trở thành động lực phát triển cho cả khu vực. Sinh viên đến đâu, dịch vụ, thương mại, nhà ở và đời sống đô thị sẽ dần hình thành ở đó. Tuy nhiên, câu chuyện di dời sẽ không đơn giản nếu chỉ dừng lại ở việc “chuyển địa điểm”. Một câu hỏi đang được đặt ra khá thẳng thắn rằng, nếu di dời trường học và bệnh viện ra ngoại ô để giảm áp lực dân số trong nội đô, nhưng sau đó quỹ đất này lại được sử dụng để xây dựng các khu chung cư và cao ốc với mật độ cao hơn, thì mục tiêu giãn dân liệu có còn ý nghĩa? Thực tế cho thấy, nhiều khu đất công sau khi di dời thường trở thành “điểm nóng” phát triển bất động sản. Những khối nhà cao tầng mọc lên, kéo theo lượng cư dân đông hơn nhiều so với trước. Khi đó, áp lực lên hạ tầng giao thông và đô thị không giảm mà thậm chí còn tăng lên. Bởi vậy, vấn đề không phải là di dời hay không di dời, mà là di dời như thế nào. Việc di dời các trường đại học và bệnh viện cần đi cùng một quy hoạch đô thị tổng thể, trong đó giao thông công cộng phải được đầu tư trước một bước. Khi sinh viên và người lao động có thể tiếp cận các khu đại học bằng metro, xe buýt nhanh hoặc các tuyến kết nối thuận lợi, áp lực lên giao thông sẽ giảm đáng kể. Song song đó, việc sử dụng quỹ đất sau di dời cũng cần được tính toán cẩn trọng. Thay vì chỉ ưu tiên cho các dự án nhà ở mật độ cao, thành phố nên dành một phần không gian cho công viên, công trình công cộng, trung tâm văn hóa- giáo dục hoặc các tiện ích phục vụ cộng đồng. Di dời đại học và bệnh viện ra ngoại đô là một bước đi cần thiết. Bởi suy cho cùng, một đô thị đáng sống không chỉ nằm ở những tòa nhà cao tầng, mà ở cách thành phố sắp xếp không gian để con người có thể học tập, làm việc và di chuyển thuận lợi hơn mỗi ngày. NL Giãn trường có giãn áp lực? TIẾP THEO TRANG 1 QUY HOẠCH LẠI TRƯỜNG HỌC - BỆNH VIỆN: Lời giải dài hạn Sinh viên trường Đại học Bách khoa - Đại học Quốc gia TPHCM trong lễ tốt nghiệp Trước áp lực ngày càng lớn lên hạ tầng đô thị, TPHCM đang nghiên cứu xây dựng đề án di dời và mở rộng các cơ sở giáo dục đại học, cao đẳng, đào tạo nghề và các cơ sở y tế ra khỏi khu vực nội thành. bệnh nhân và người nhà xếp hàng từ sáng sớm, chen chúc trong khuôn viên chật hẹp. Các tuyến đường quanh bệnh viện như Trần Hưng Đạo, Hồng Bàng, Nguyễn Chí Thanh hay Lý Thường Kiệt thường xuyên rơi vào tình trạng ùn tắc, đặc biệt vào giờ cao điểm. Nhiều bệnh viện được xây dựng từ hàng chục năm trước nên quỹ đất hạn chế, khó mở rộng cơ sở hạ tầng. Trong khi đó, nhu cầu nâng cấp trang thiết bị và xây thêm khu điều trị mới ngày càng cấp thiết. Chính vì vậy, việc giãn bớt chức năng điều trị hoặc di dời một phần cơ sở y tế ra khỏi khu vực nội đô đã được TPHCM đặt ra trong nhiều đề án quy hoạch. NGUYỄN DŨNG - VÂN SƠN - ANH NHÀN Khung cảnh kẹt xe trước cổng Trường ĐH Công nghiệp TPHCM những lúc chuyển ca học ẢNH: NGUYỄN DŨNG Áp lực từ “siêu đô thị” Theo Sở Xây dựng TPHCM, hiện thành phố đang quản lý hơn 12,8 triệu phương tiện giao thông, gồm khoảng 1,4 triệu ô tô và gần 11,4 triệu xe máy. Con số này tiếp tục tăng nhanh mỗi năm, tạo áp lực rất lớn lên hệ thống hạ tầng đô thị vốn đã quá tải. Bên cạnh đó, cấu trúc đô thị hướng tâm – trong đó phần lớn việc làm chất lượng cao, trường đại học lớn và bệnh viện tuyến cuối tập trung tại lõi đô thị – khiến người dân từ các khu vực vùng ven phải di chuyển vào trung tâm mỗi ngày. Điều này làm gia tăng tình trạng ùn tắc giao thông, đặc biệt tại các khu vực tập trung nhiều trường học và bệnh viện. ung bướu và sản phụ khoa. Đây là hai chuyên ngành mà nhiều năm qua khu vực này còn thiếu nguồn nhân lực và cơ sở điều trị chuyên sâu. Nếu được triển khai, mô hình này không chỉ giúp người dân địa phương tiếp cận dịch vụ y tế chất lượng cao ngay tại chỗ mà còn góp phần giảm tải cho các bệnh viện lớn tại TPHCM. Điển hình là đề xuất di dời Trường ĐH Bách khoa tại “đất vàng” 268 Lý Thường Kiệt (phường Diên Hồng) về Làng đại học Thủ Đức nhận nhiều ý kiến trái chiều sau thông tin Công ty Cổ phần Phát triển Bất động sản Phát Đạt đã gửi văn bản đến Chủ tịch UBND TPHCM đề xuất nghiên cứu phương án di dời Trường Đại học Bách khoa khỏi khu vực nội đô. Doanh nghiệp này kiến nghị được khảo sát, lập hồ sơ thiết kế và nghiên cứu xây dựng cơ sở mới của trường tại khu đô thị Đại học Quốc gia TPHCM, thuộc phường Đông Hòa. Đồng thời, doanh nghiệp cũng đề xuất nghiên cứu điều chỉnh quy hoạch khu đất hiện hữu tại 268 Lý Thường Kiệt sau khi trường di dời nhằm phục vụ các mục tiêu phát triển đô thị của TPHCM giai đoạn 2026-2030. Lên tiếng về vấn đề trên, Trường ĐH Bách khoa (Đại học Quốc gia TPHCM) cho rằng, với vai trò là một cơ sở giáo dục quan trọng của TPHCM, định hướng phát triển của trường cần gắn liền với chiến lược quy hoạch đô thị và các mục tiêu phát triển dài hạn của thành phố. Trên cơ sở đó, Trường Đại học Bách khoa TPHCM cơ bản thống nhất với chủ trương nghiên cứu đầu tư mở rộng và phát triển theo định hướng của thành phố. Việc hoàn thiện và hiện đại hóa cơ sở vật chất sẽ góp phần giúp nhà trường thực hiện tốt nhiệm vụ đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao và thúc đẩy nghiên cứu khoa học. Nhà trường cũng mong muốn các cơ quan có thẩm quyền xem xét kỹ lưỡng, đánh giá toàn diện để đưa ra phương án phù hợp nhất, vừa đảm bảo sự phát triển bền vững lâu dài, vừa giữ gìn những giá trị lịch sử và truyền thống học thuật đã được hình thành trong gần 70 năm phát triển của trường. N.DŨNG - V.SƠN - A.NHÀN
RkJQdWJsaXNoZXIy MjM5MTU3OQ==