sỡ như ta từng thấy trong La La Land hay The Umbrella of Cherbourg. Cảm ơn người đã thức cùng tôi đích thị là một bữa tiệc của sắc màu, của năng lượng tuổi trẻ, và của nghệ thuật. Sự ẩn hiện của âm nhạc và lời thoại đã hòa trộn tốt với nhau để dàn trải hiệu quả cảm xúc của khán giả. Quả là một trùng hợp thú vị khi Cảm ơn người đã thức cùng tôi là bộ phim Việt thứ hai sử dụng tác phẩm Hoàng tử bé là chất liệu kể chuyện trong vài tháng vừa qua, sau Quán Kỳ Nam (Leon Le) ra mắt vào cuối tháng 11 năm ngoái. Trong bộ phim của Chung Chí Công, hình ảnh Hoàng tử bé và con cáo như là người bạn tinh thần luôn xuất hiện tại những nơi nữ chính đặt chân đến trên chặng đường theo đuổi ước mơ để dõi theo và an ủi cô lúc cần thiết. VÀ HAI BỨC THƯ TÌNH Tôi nhận ra Cảm ơn người đã thức cùng tôi như là hai bức thư của đạo diễn Chung Chí Công. Đầu tiên là bức thư tình mà anh gửi đến phim ảnh. Nếu như trong tác phẩm trước có các chi tiết như được mượn từ Before Sunrise, thì với bộ phim này, ngay từ những khung hình đầu đã gợi nhắc về series nổi tiếng là How I Met Your Mother với bối cảnh ga tàu cùng những chiếc dù vàng đặc trưng. Bên cạnh đó, phim có những chi tiết làm tôi nhớ đến các tác phẩm điện ảnh như Cinema Paradiso, CODA, Joker, và tất nhiên là cả La La Land. Không chỉ vậy, Chung Chí Công còn dành một phân đoạn nhỏ để tri ân thể loại phim câm kinh điển đã bị lãng quên từ lâu. Bộ phim này có thể hay hoặc dở, nhưng tình yêu dành cho nghệ thuật điện ảnh của đạo diễn là điều không thể phủ nhận. Bức thư thứ hai là lời cảm ơn của đạo diễn gửi đến những người vẫn cùng anh tiếp tục theo đuổi giấc mơ làm phim đầy chông gai, sau thất bại đầu tiên. Cảm giác “biết ơn” ấy xuyên suốt bộ phim được thể hiện qua cách các nhân vật đối xử với nhau, và cách họ dìu nhau dậy sau từng biến cố trong đời. Trong phim, khi có một người đi xa để theo đuổi ước mơ, thì sẽ luôn có một người kiên nhẫn đợi họ quay về. Khi Hoài lên Sài Gòn học, bố cô đợi cô ở ngôi nhà tại Hội An; khi Hiếu đi Hàn du học, Hoài giờ trở thành người chờ đợi và ủng hộ người yêu của mình; và cuối cùng khi cô theo đuổi môn nhạc kịch tại Mỹ, cô có cả một gia đình nhỏ âm thầm làm hậu phương. Một người đi xa và một người ở lại - câu chuyện muôn thuở của những kẻ mộng mơ chấp nhận rời xa tổ ấm để theo đuổi giấc mơ. Và kết phim là lời cảm ơn trực tiếp của đạo diễn và toàn bộ ekip “Dành tặng những người thương mến cho ta can đảm tiếp tục ước mơ”. Dù phim vẫn còn một số khiếm khuyết, như về nhịp phim ở đôi chỗ, và logic xung đột giữa cặp đôi nhân vật chính, nhưng tôi cảm thấy may mắn khi đã chọn Cảm ơn người đã thức cùng tôi là bộ phim “khai rạp” đầu tiên trong năm 2026. Một bộ phim nhẹ nhàng nhưng đầy xúc cảm sau một mùa phim Tết ồn ã, và tràn ngập drama. Điện ảnh Việt cần thêm nhiều những bộ phim như vậy: một bộ phim thương mại nhưng có cốt truyện đủ sâu sắc và dễ chạm đến người xem; sử dụng khá tốt các ngôn ngữ điện ảnh; và đặc biệt là dám thử những điều mới lạ so với các bộ phim Việt khác trên thị trường. KINH QUỐC 9 n Thứ Ba n Ngày 3/3/2026 VĂN HÓA - GIẢI TRÍ Nhà thơ Trần Nhương có mặt ở Ngày thơ Việt Nam năm nay. Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn năm ngoái có mặt ở Ninh Bình, năm nay bà nhận lời mời của Hội Văn học Nghệ thuật Tuyên Quang và quyết định lên vùng cao hòa vào không khí Ngày thơ Việt Nam lần thứ 24 ở một ngôi trường dành riêng cho con em các dân tộc thiểu số Tuyên Quang. Tác giả bài thơ Hương thầm cảm thấy hạnh phúc khi được các văn nghệ sĩ vùng cao xin chụp ảnh kỷ niệm. Nhiều độc giả trẻ tuổi thuộc lòng những bài thơ nổi tiếng của bà như Hương thầm, Làm anh, Con đường… Ở TPHCM, Hà Nội và nhiều địa phương trong cả nước, không khí Ngày thơ Việt Nam đang “nóng”. Nhà thơ Bình Nguyên Trang đọc thơ trong Ngày thơ Hà Nội tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám, chiếm được tình cảm của nhiều khán giả: “Đi với mùa xuân trong dòng chảy thiết tha/Cuộc đời nhỏ nhoi trái tim rộng lớn/Đã ôm hết những ngọt ngào đau đớn/ Đã tinh tươm một sớm gội mưa phùn…”. ĐÀO NGUYÊN Cảm ơn người đã thức cùng tôi trong trẻo, bay bổng nhưng không hề ngây thơ, bởi nó được làm ra bởi một người từng đón nhận thất bại đối với bộ phim chiếu rạp đầu tay nhưng vẫn giữ vẹn nguyên giấc mơ điện ảnh. Tọa đàm trong Ngày thơ Việt Nam lần thứ 24, năm 2026, với chủ đề Phẩm giá thơ ca, được nhiều nhà thơ chuyên nghiệp tâm đắc. Họ đánh giá đây là một tọa đàm hay, ý nghĩa. Nhà thơ Đặng Huy Giang nói: “Phẩm giá của thơ đòi hỏi sự trung thực, không lừa dối bạn đọc, không xu nịnh bạn đọc, trả lại thơ đúng vị trí của nó”. Nhà thơ Nguyễn Bình Phương, Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam đề cập một khía cạnh khác trong phẩm giá của thơ ca. Đó là cách nhìn về những bài thơ, câu thơ ra đời trong thời kỳ đạn bom. Thời kháng chiến, thơ tạm gác lại những sáng tạo, tìm tòi, đổi mới để làm nhiệm vụ tuyên truyền, đóng góp vào sự nghiệp chung của dân tộc. Đó là phẩm giá của thơ, phẩm giá của sự hi sinh. Hành xử với thơ thế nào trong “cơn bão” AI, nhà thơ Trần Nhương nói: “Để đứng vững trong cuộc cạnh tranh với AI, trong sự bùng nổ của mạng xã hội, nhà thơ phải viết hay, mới. Có thể đề tài cũ nhưng cách nhìn mới. Phải tôn trọng cảm xúc. Thơ vẫn là cái tâm của người viết trước con người, thiên nhiên, cuộc sống. Không có chân, thiện, mỹ thì làm sao có thơ hay? Nếu thơ thiếu nhịp đập trong ngực thì chán và nhạt, khác gì thơ AI?”. Bộ đôi đạo diễn và nhà sản xuất cũng là vợ chồng Chung Chí Công và Thúy Nguyễn Ảnh hậu trường phân đoạn khiêu vũ của hai nhân vật chính Thế giới đang trải qua những ngày bất an và đêm không còn yên tĩnh. Những chớp sáng xé ngang bầu trời Trung Đông, để lại phía sau không chỉ là khói lửa, mà là một câu hỏi lớn treo lơ lửng trên đầu nhân loại: thế giới sẽ đi về đâu từ đây? Cuộc chiến giữa Mỹ, Israel - Iran đã vượt qua lằn ranh của những cuộc đối đầu âm thầm. Không còn là những đòn ám sát bí mật, không còn là những trận đánh qua tay các lực lượng trung gian. Lần này, tên lửa mang quốc kỳ. Máy bay mang biểu tượng quốc gia. Và mỗi đòn tấn công đều là một lời tuyên bố không thể rút lại. Trong nhiều thập kỷ, Trung Đông giống như một cánh cửa luôn khép hờ. Người ta biết phía sau nó là thuốc súng, nhưng vẫn hy vọng cánh cửa ấy sẽ không bao giờ bật tung. Nhưng lịch sử có quy luật riêng của nó. Khi đủ áp lực, mọi cánh cửa đều phải mở. Và khi nó mở, thứ bước ra không chỉ là chiến tranh, mà là sự kết thúc của những ảo tưởng. Ảo tưởng rằng thế giới đã học được cách sống chung với căng thẳng; các cường quốc sẽ luôn kiềm chế trước vực thẳm; hòa bình, dù mong manh, vẫn là trạng thái mặc định. Những ảo tưởng ấy đang vỡ vụn. Chiến tranh hiện đại không còn là câu chuyện của hai quốc gia. Nó là một mạng lưới chằng chịt của lợi ích, của liên minh, của những tính toán vượt xa biên giới. Một quả tên lửa phóng đi từ sa mạc có thể làm rung chuyển thị trường chứng khoán ở bên kia bán cầu. Một quyết định quân sự trong vài phút có thể định hình số phận của hàng triệu con người trong nhiều năm. Và lần này, thế giới không chỉ quan sát. Thế giới đang bị cuốn vào. Các cường quốc buộc phải lựa chọn. Các nền kinh tế buộc phải chuẩn bị. Các chính phủ buộc phải tính đến những kịch bản mà trước đây họ chỉ dám đặt trên giấy. Bởi chiến tranh, một khi đã bắt đầu, không bao giờ đứng yên. Nó có quán tính riêng. Nó tự tìm đường lan rộng, giống như lửa gặp gió. Điều đáng suy ngẫm không chỉ là chiến tranh đã bắt đầu. Mà là thế giới đã bước vào một thời kỳ mà chiến tranh trở nên dễ xảy ra hơn, và hòa bình trở nên khó giữ hơn. Một trật tự toàn cầu được xây dựng sau những đổ nát của thế kỷ XX đang xuất hiện những vết nứt. Những vết nứt ấy ban đầu rất nhỏ, gần như vô hình. Nhưng theo thời gian, chúng lan rộng. Và đến một lúc nào đó, người ta không còn nghe thấy tiếng nói của ngoại giao, mà chỉ còn nghe thấy tiếng động của lịch sử đang dịch chuyển. Nhưng có lẽ, bi kịch lớn nhất nằm ở chính con người. Năm 1990, khi con tàu thăm dò Voyager 1 rời xa mái nhà của chúng ta, nó đã quay lại và chụp bức ảnh Trái Đất ở khoảng cách hơn 6 tỷ km. Trong bức ảnh ấy, Trái Đất không còn là quê hương, không còn là trung tâm của bất kỳ điều gì. Nó chỉ là một chấm xanh nhạt, treo lơ lửng trong một tia sáng mỏng - nhỏ đến mức nếu không được chỉ ra, người ta sẽ không nhận ra nó tồn tại. Nhà thiên văn học Carl Sagan đã gọi đó là “chấm xanh nhạt” trong cuốn sách Pale Blue Dot của ông. Một hạt bụi quay quanh một ngôi sao bình thường, ở rìa của một thiên hà bình thường, giữa hàng trăm tỷ thiên hà khác. Trên hạt bụi đó, con người vẽ ra biên giới. Trên hạt bụi đó, con người nhân danh niềm tin, danh dự và quyền lực để giết lẫn nhau. Trên hạt bụi đó, con người sẵn sàng thiêu rụi tất cả, chỉ để chứng minh rằng mình đúng. Có một sự thật lạnh lẽo: vũ trụ không cần biết đến những cuộc chiến này. Nó không biết đến quốc kỳ, không biết đến thắng bại. Nó không đứng về phía ai. Nó chỉ im lặng mở rộng, trong khi con người - sinh vật duy nhất biết mình đang sống trên một hạt bụi mong manh - vẫn tiếp tục hành xử như thể mình sở hữu vĩnh cửu. Đó không chỉ là tham vọng. Đó là sự mù quáng được khoác lên mình bộ áo của lý trí. Đó không chỉ là xung đột. Đó là sự ngu ngốc lặp lại, từ thế hệ này sang thế hệ khác, dù lịch sử đã nhiều lần cảnh báo bằng tro tàn và nước mắt. Có thể cuộc chiến này sẽ kết thúc trong vài tuần. Có thể nó sẽ kéo dài nhiều tháng. Hoặc cũng có thể, nó sẽ chỉ là khởi đầu của một chuỗi những biến động lớn hơn. Không ai biết chắc. Nhưng có một điều chắc chắn: thế giới của ngày hôm qua đã lùi lại phía sau. Và thế giới của ngày mai đang được viết nên, không phải bằng mực, mà bằng những quyết định được đưa ra trong những giờ phút mà cả nhân loại nín thở. Trong những thời khắc như thế này, điều quan trọng không chỉ là theo dõi chiến sự. Điều quan trọng là hiểu rằng mỗi biến động của thế giới đều nhắc chúng ta về giá trị của hòa bình, về sự mong manh của ổn định, và về trách nhiệm giữ cho ngọn lửa lý trí không bị dập tắt bởi những cơn gió của xung đột. Bởi sau tất cả, điều nhân loại cần không phải là chiến thắng của một quốc gia trước một quốc gia khác. Mà là chiến thắng của sự khôn ngoan trước lòng tham. Chiến thắng của sự tỉnh thức trước nỗi sợ. Và chiến thắng của tương lai, trước bóng tối vẫn luôn tồn tại trong chính con người. NGUYỄN TUẤN Thế giới không yên tĩnh SỔ TAY Nhà thơ Bình Nguyên Trang đọc thơ trong Ngày thơ Hà Nội, tổ chức tại Văn MiếuQuốc Tử Giám
RkJQdWJsaXNoZXIy MjM5MTU3OQ==