BÙNG NỔ TỪ NHỮNG NHỊP TRUNG CHUYỂN Những năm gần đây, nhiều định kiến trong văn hóa nghệ thuật bị xóa bỏ. Thành công của đại nhạc hội Hoa xuân ca 2026 chứng minh, chương trình ca nhạc trên tivi vẫn hút người xem, khi đưa lại cho “thượng đế” những trải nghiệm mới và hấp dẫn. Sở dĩ tiết mục Ngồi tựa mạn thuyền của Soobin lan tỏa vì làm mới âm nhạc truyền thống đang là xu hướng ăn khách trong năm 2025, được dự báo tiếp tục bùng nổ trong năm 2026. NSND Huỳnh Tú nhìn nhận: “Ca khúc mang hồn cốt dân tộc đang ăn điểm, đang là hot trend (xu hướng nóng). Bởi âm nhạc luôn nhịp bước cùng thời đại, cùng đất nước. Kỷ nguyên mới cần phát huy sức mạnh của tinh thần dân tộc bằng cách nhìn đổi mới và sáng tạo. Những gì đứng im sẽ bị đào thải. Nghệ sĩ trẻ khai thác kho tàng âm nhạc truyền thống, thổi vào luồng gió mới và họ đã thành công”. Nghệ sĩ đàn bầu nổi tiếng kiêm đạo diễn âm nhạc, sân khấu phân tích, Ngồi tựa mạn thuyền vốn là dân ca quan họ Bắc Ninh nhưng khi Soobin hát đã cải cách, đưa đẩy của liền anh, liền chị thế hệ bây giờ, không phải Ngồi tựa mạn thuyền gốc. NSND Huỳnh Tú bày tỏ, vấn đề làm mới để âm nhạc dân tộc có cuộc sống giữa thời đại hôm nay đã đặt ra từ lâu với những người gắn bó với âm nhạc truyền thống. Con đường để nghệ thuật truyền thống đặc biệt là âm nhạc truyền thống phổ cập, phát triển và quốc tế hóa đã là gạch đầu dòng đau đáu với nhiều thế hệ nghệ sĩ. “Chúng tôi đã trăn trở, mày mò. Chúng tôi là thế hệ trung chuyển để thế hệ trẻ như Soobin tiếp nối và bùng nổ. Nếu không có nhịp trung chuyển của chúng tôi thì sự truyền tải từ bản gốc đến bản mới của Soobin dễ khiến khán giả ngỡ ngàng, thậm chí gây choáng. Âm nhạc truyền thống luôn được đắp bồi qua thời gian. Theo chiêm nghiệm của tôi, cứ khoảng vài chục năm lại có sự biến chuyển, gọt giũa thêm thắt để nó mang hơi thở thời đại”. NSND Huỳnh Tú đánh giá cao sự đầu tư chỉn chu của những sản phẩm nhạc trẻ khai thác kho tàng nghệ thuật dân tộc, hút khán giả từ phần nghe đến phần nhìn. Đại nhạc hội Hoa xuân ca 2026 lôi cuốn khán giả ngoài phần âm nhạc bắt tai, giàu ý nghĩa, còn vì sự mãn nhãn. Hình ảnh bắt mắt, sinh động trong Ngồi tựa mạn thuyền và nhiều tiết mục khác đã giúp chương trình tạo ấn tượng đặc biệt trong dịp Tết Bính Ngọ. MẶT TRÁI TỪ XU HƯỚNG TÍCH CỰC Không bao giờ phải lo ngại xu hướng khai thác âm nhạc truyền thống nói riêng, nghệ thuật truyền thống nói chung sẽ khiến cho những nghệ sĩ đi sau Soobin, Hoàng Thùy Linh, Hòa Minzy, Phương Mỹ Chi… bị lúng túng vì nguồn cung cạn kiệt. Nghệ thuật truyền thống, văn hóa truyền thống Việt Nam là kho tàng giàu có. Băn khoăn và ái ngại nằm ở những chiều hướng tiêu cực khác. Một khán giả yêu nhạc Việt đánh giá: “Khai thác nghệ thuật truyền thống là tín hiệu tốt. Xu hướng này giúp giữ gìn và làm mới bản sắc. Nhiều nghệ sĩ trẻ đã đưa chất liệu dân gian vào pop/rap/R&B… 8 VĂN HÓA - GIẢI TRÍ n Thứ Ba n Ngày 24/2/2026 Hiếm có chương trình ca nhạc nào trên truyền hình lại lan truyền mạnh mẽ như Hoa xuân ca 2026 được phát sóng trong dịp Tết vừa qua. Ngay sau khi chương trình được phát sóng lần 1 kết thúc, những khoảnh khắc đẹp của Soobin Hoàng Sơn trong tiết mục Ngồi tựa mạn thuyền đã bùng nổ mạng xã hội. Điểm tựa từ âm nhạc dân tộc nói riêng, kho tàng nghệ thuật dân tộc nói chung đã giúp nhạc trẻ có sức bật, chinh phục ngay cả những khán giả khó tính. NHẠC TRẺ DỰA VÀO TRUYỀN THỐNG: TRẦM TỔ, CỦA ĐỂ DÀNH Những ngày giáp Tết, tiếng đục, tiếng đẽo vẫn vang lên đều đặn ở xã Phúc Trạch, nơi được xem là “thủ phủ” dó trầm của Hà Tĩnh. Trong những ngôi nhà thấp thoáng dưới tán dó bầu, hương trầm dìu dịu quyện trong gió đông, thứ hương khó lẫn với bất cứ miền quê nào khác. Từ ngoài đường nhìn vào, những thân cây cao lớn vươn mình giữa sân nhà như những chiếc ô xanh mát. Tán lá xòe rộng, che dịu cả một góc vườn. Lớp vỏ xù xì ôm lấy thân cây vạm vỡ, trầm mặc qua năm tháng. Người làng trìu mến gọi đó là “trầm chúa”, “trầm tổ”, xem như “của để dành” mà đất trời và con người cùng chắt chiu gìn giữ. Trở về Phúc Trạch hôm nay, khó ai còn nhận ra một vùng quê từng gắn với cái nghèo, cái cằn cỗi năm nào. Từ nghề trồng dó bầu, chế tác trầm hương, cuộc sống người dân dần khởi sắc. Nhiều mái nhà mới mọc lên, xe ô tô đỗ trước sân, con cái được ăn học đến nơi đến chốn. Mảnh đất từng khô khát nay như được đánh thức, khoác lên diện mạo tươi tắn, đủ đầy hơn. Ở đây, tấc đất được nâng niu như tấc vàng. Hiếm thấy một khoảnh vườn nào bị bỏ hoang, bởi mỗi khoảng đất đều được ươm trồng, nuôi dưỡng những thân dó bầu. Điều đặc biệt, với người dân Phúc Trạch, của cải không chỉ được đong đếm bằng tiền bạc, mà tài sản quý giá nhất chính là những gốc dó trầm cổ thụ đã bám rễ qua bao thế hệ. Gia đình ông Sánh ở xã Phúc Trạch có nhiều gốc trầm quý, trong đó có những cây đã gắn bó hàng chục năm. Có cây cao hơn 20 mét, thân lớn đến mức hai người ôm mới xuể. “Nhiều người bảo tôi bán cây đi. Tôi cũng đắn đo, có tiền thì vui thật, nhưng mất cây rồi thì không thể có lại được. Một cây dó bầu phải mất hàng chục năm mới lớn, phải hội đủ nhiều yếu tố tự nhiên, thổ nhưỡng, khí hậu, thời gian… mới tạo được trầm, khi có trầm bán mới giá trị”, ông Sánh chia sẻ. Không chỉ gia đình ông Sánh, nhiều hộ dân tại xã Phúc Trạch sở hữu gốc trầm cổ thụ cũng được thương lái trong và ngoài tỉnh tìm đến trả giá 250-300 triệu đồng mỗi cây, thậm chí nửa tỷ đồng/cây. Song họ không bán. Bởi với người nơi đây, giá trị của những gốc trầm không chỉ nằm ở lõi trầm ẩn bên trong, mà còn là nguồn gen quý, là giống tốt để nhân rộng giữ cho nghề truyền thống. “Giữ cây cũng là giữ nghề, giữ sinh kế cho con cháu sau này. Hạt từ những gốc cổ thụ này sẽ được nhân giống để mở rộng diện tích trồng. Nếu ai cũng bán đi, sau này sẽ không còn nguồn giống tốt để lưu giữ”, ông Nguyễn Văn Thành (xã Phúc Trạch) chia sẻ. “VÀNG XANH” GIỮA MIỀN SƠN CƯỚC Nghề trầm ở Phúc Trạch có từ hàng chục năm trước. Ban đầu, Tại một vùng quê miền núi Hà Tĩnh, có những gốc dó trầm cổ thụ được định giá từ hàng trăm triệu đến tiền tỷ. Dù được hỏi mua với giá cao, nhiều gia đình vẫn quyết giữ “của để dành” này cho con cháu và làm nguồn nhân giống. Giữ "trầm tổ" tiền tỷ giữa miền sơn cước Cụ Đinh Công Ánh là một trong những người đưa nghề chế tác trầm về phát triển tại địa phương n HOÀI NAM PHÓNG SỰ Một khán giả phân tích, những tiết mục như Mục hạ vô nhân hay Ngồi tựa mạn thuyền giúp nghệ sĩ tới gần khán giả hơn. Bởi mỗi tác phẩm như chiếc cầu nối giữa các thế hệ. Ông bà thích xẩm đã có Mục hạ vô nhân. Cha mẹ thích quan họ đã có Ngồi tựa mạn thuyền. Thần tượng của thế hệ trẻ tới gần hơn với lực lượng khán giả không còn trẻ. Khác với trước đây, sự ngầm phân loại trong làng ca sĩ đã không còn gay gắt. Hiện nay, không có ca sĩ thị trường thuần túy. Ca sĩ ăn khách trên thị trường tham gia tích cực trong những sự kiện lớn của đất nước và nhận được sự cổ vũ nồng nhiệt của khán giả. Chính điều này đã góp phần thúc đẩy nghệ sĩ trẻ tạo ra những xu hướng tích cực lan tỏa tinh thần yêu nước, giữ gìn và lan tỏa bản sắc văn hóa dân tộc. Cú hích hay trào lưu ngắn hạn? Soobin Hoàng Sơn trong tiết mục Ngồi tựa mạn thuyền ở Đại nhạc hội Hoa xuân ca 2026
RkJQdWJsaXNoZXIy MjM5MTU3OQ==