Cùng đó, Trọng và ba sơn tràng sẽ hạ ba cây xoài, đều ở chỗ hóc hiểm. Một cây đầu hồi, hai cây ngay sau nhà. Cây nào cũng cao tới mười lăm mét, cành lá xum xuê, thân to cỡ người ôm. Đứng dưới nhìn lên mới thấy hết công việc này không dành cho người thiếu kinh nghiệm và yếu… tim. Không ai vội. Không ai nói nhiều. Họ đi một vòng quanh vườn, nhìn cây, nhìn khoảng trống, nhìn cả mái nhà và hướng gió. Tôi và anh Hoạch (chồng chị Phượng) đứng cùng họ, trao đổi từng việc một. Sơn tràng không nhìn cây bằng cảm tính. Họ nhìn thớ gỗ, độ nghiêng, sức nặng của tán, và cả lối thoát cho thân cây khi đổ xuống. Những người mang dao bắt đầu vào việc. Công đoạn đầu tiên không phải là hạ gốc ngay. Họ trèo lên cao, có khi sát ngọn, tỉa dần những cành nhỏ. Cành rơi xuống gọn gàng, có chủ ý, không va vào mái nhà, không quệt vào thân cây khác. CHƯA HẠ XONG CÂY CHƯA VỀ Khi tán cây đã nhẹ, dây thừng được buộc chặt vào ngọn. Hướng đổ đã được tính từ trước. Khó nhất là làm sao để cây không đổ vào nhà, không kéo theo những thân cây xung quanh. Mỗi động tác đều chậm và chính xác. Sơn tràng làm việc không phải để nhanh, mà để đúng. Tiếng cưa máy rền vang, xé buổi chiều ra từng mảng. Hai tay trai tráng giữ chặt thân cưa. “Rầm!”. Thân cây đổ xuống, khu vườn rung lên như chịu một cơn địa chấn. Không ai reo. Không ai vỗ tay. Chỉ có chân bước vội. Tán cây được hạ trước, rồi thân được cưa ra thành từng khúc gỗ nhỏ. Gỗ còn tươi, nhựa cây rịn ra ngai ngái lan khắp khu vườn nhà bố tôi. “Nghề này cũng thú vị đấy chứ!”, tôi gợi chuyện. “Vất vả, nguy hiểm lắm anh ạ” - Trọng nói. Tôi nhìn lên ngọn xoài cao vút, một đồng nghiệp của Trọng đang vắt vẻo phía trên, tay thoăn thoắt tỉa cành, xong lại buộc dây để lấy điểm níu thả xuống. Khi hạ cành cuối cùng, anh ta buộc dây vào ngọn cây lựa chiều để người phía dưới kéo cây đổ xuống. Bên dưới, tiếng cưa máy của một thợ rừng khác hối hả đanh gọn, phân khúc cây to vừa hạ, mùn cưa toá ra sáng lóa. Trọng bảo, mấy anh em đều không có bảo hiểm: “Không phải mình không mua, mà không ai bán cho. Nghề đầy rủi ro, nguy cơ ngã cây gẫy xương thường trực, nặng hơn thì không ai dám nghĩ tới. Nhẹ thì bị dăm gỗ bắn vào mắt!”. Khi cây xoài thứ ba đang được tỉa dần những cành cuối, một cậu thợ trẻ nhất trong nhóm, xin phép chạy xe xuống trường tiểu học gần đó đón hai đứa con. Một trai, một gái. Giờ tan học đã tới, mà việc thì chưa xong. Cậu đón con về cho ngồi đợi ở hiên nhà tôi, dặn khẽ mấy câu rồi lại quay vào việc. Hai đứa trẻ nép bên nhau, cặp sách còn khoác trên vai, mắt nhìn theo tiếng cưa máy, nhìn bố trên cao như nhìn một điều gì rất quen thuộc. Lâu lâu, chúng giục bố về, nhưng bố chỉ gật đầu, ra hiệu chờ thêm chút nữa. Công việc chưa thể bỏ giữa chừng. Cây chưa đổ đúng hướng thì sơn tràng chưa thể dừng lại. Nhóm thợ làm việc suốt cả buổi chiều. Nắng xế, bóng người mờ dần trên nền đất. Mồ hôi thấm áo. Tôi phụ họ những việc lặt vặt: kéo dây, dọn cành, giữ khoảng trống. Giữa những nhịp cưa, chúng tôi trao đổi ngắn gọn. Không ai nói quá nhiều, mà rất khẩn trương làm việc. Sơn tràng quen để sức cho tay, và dành lời cho lúc nghỉ. “Có hôm về nhà cơm cũng không muốn ăn. Mệt rã rời!”, anh thợ trẻ nói. LÀM ĐẸP CHO ĐỜI Khi công việc gần xong, tôi nhờ Trọng cưa thân gỗ nhãn làm thớt, làm ghế trụ. Thoắt cái, thân xoài to, đường kính cỡ năm sáu chục phân biến thành bàn uống trà. Gỗ vừa hạ chưa kịp gọi là đồ đạc, nhưng đã mang sẵn dáng dấp của một buổi ngồi lại bên chén trà lưng núi. Nhìn những khúc gỗ xếp ngay ngắn, tôi chợt nghĩ: sơn tràng không chỉ hạ cây. Họ chuyển một phần của cây sang một hình thức sống khác. Từ thân cây thành chiếc thớt, chiếc ghế, cái bàn. Từ lao động nặng nhọc thành chỗ để con người ngồi xuống, nghỉ ngơi, thư giãn. Sơn tràng hôm nay khác xưa. Họ không còn đi sâu vào rừng già, không còn những chuyến đi dài ngày giữa đại ngàn. Nhưng cái cốt thì vẫn vậy: hiểu rừng, hiểu cây, và hiểu giới hạn của mình. Họ biết lúc nào nên dừng, lúc nào nên rẽ sang con đường khác. Phố núi Văn Bàn đang đổi thay từng ngày. Nhà bê tông nhiều hơn. Đường sá thuận tiện hơn. Nhưng những người như Trọng và nhóm sơn tràng của anh vẫn âm thầm giữ một nhịp sống khác: không vội, không gấp, làm việc đến nơi đến chốn rồi lặng lẽ rút lui. Chiều muộn, khi cưa máy đã tắt, dây thừng được cuộn gọn, họ rửa tay, ngồi xuống sân nhà. Chúng tôi ngồi bên chính cái bàn vừa cắt xong. Không ai nói nhiều. Mọi người nhìn ra khoảng vườn sáng hơn lúc trước, nhìn nắng lùi dần sau đồi cọ Nà Thái in vào màu núi Gia Lan xanh thẫm. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng sơn tràng không biến mất. Họ chỉ dịch chuyển, giống như rừng đã từng dịch chuyển. Và giữa rừng trồng và phố núi, họ vẫn đứng đó, lặng lẽ mà vững vàng, như những thân cây đã được hạ xuống đúng hướng, không làm tổn thương thứ gì xung quanh. N.T Một cây xoài vừa hạ 9 n Thứ Tư n Ngày 11/2/2026 VĂN HÓA - GIẢI TRÍ thành đề tài gây bàn tán. Một số người cho rằng với thiết kế lớn, đặt ở nơi công cộng, đơn vị thi công nên tính toán đến sự phù hợp với cảnh quan, tránh những biểu tượng làm lố, gây mất mỹ quan. “Linh vật này giống ngưu ma vương, nói mới biết là con ngựa”, “Nhìn như Trư Bát Giới”, “Không hiểu ý nghĩa linh vật là gì” - cư dân mạng bình luận. Luồng ý kiến khác cởi mở hơn, ủng hộ giảm bớt tính khuôn mẫu, nặng biểu tượng. Yếu tố vui tươi, sáng tạo, dễ tiếp cận cũng góp phần giúp năm mới vui vẻ, tích cực hơn. Linh vật ngựa ở Đồng Tháp cũng có tạo hình kỳ quặc, đeo mi dài, cơ thể gầy còm. Cụm mô hình ngựa ở phường Quy Nhơn cũng xuất hiện với phong cách du lịch biển hài hước. Linh vật ngựa trên khoác lên mình trang phục mang đậm không khí nghỉ dưỡng với mũ, kính râm. Từng tham gia thiết kế linh vật năm 2024, họa sĩ Nguyễn Văn Hiệu có quan điểm linh vật hoặc sản phẩm điêu khắc cần được thiết kế phù hợp với bối cảnh sắp đặt hoặc ăn nhập với ý tưởng trưng bày tổng thể. “Khó khăn khi thiết kế linh vật là phải truyền tải được thông điệp trong sản phẩm. Các ý tưởng trên linh vật không được mâu thuẫn với nhau, và càng thú vị, sáng tạo càng tốt. Sự phong phú và đa dạng trong phong cách tạo hình linh vật Tết cũng phản ánh tinh thần cởi mở và yêu mến văn hóa của người Việt Nam”, anh Hiệu chia sẻ với PV Tiền Phong. Không có quy định nào cụ thể cho những linh vật trưng bày ở công viên, đường hoa, địa điểm công cộng. Tuy nhiên, đơn vị thi công, thiết kế cần đặt yếu tố lịch sự, trang nhã, phù hợp thuần phong mỹ tục lên đầu. NGỌC ÁNH Linh vật đầu ngựa, thân hình siêu nhân, người dơi Bên cạnh những linh vật toát lên phong thái uy dũng thường thấy của ngựa, nhiều địa phương chọn thiết kế linh vật hài hòa, dễ thương, gần gũi với đời sống thường nhật và phù hợp để du khách check-in. Tính đến 16h ngày 10/2, Thiên đường máu chỉ còn 39 suất chiếu, bán được 137 vé, thu về 8,7 triệu đồng. Trước đó một ngày, phim có 46 suất chiếu, bán 337 vé, doanh thu đạt khoảng 25 triệu đồng. Dù sức mua sụt giảm mạnh, dự án này vẫn được đánh giá là điểm sáng hiếm hoi của phim Việt đầu năm. Trong khi đó, Chiến nam: Ve sầu thoát xác rơi vào tình cảnh ảm đạm hơn. Cùng thời điểm, phim chỉ bán được 45 vé trên tổng số 53 suất chiếu, doanh thu chưa tới 3 triệu đồng. Ngày 9/2, con số cũng không khả quan hơn khi dự án bán 47 vé/56 suất chiếu, thu 5,5 triệu đồng. Cuối tuần qua, sự chênh lệch giữa hai bộ phim càng thể hiện rõ. Thiên đường máu có 131 suất chiếu, bán khoảng 1.400 vé, thu gần 122 triệu đồng. Trái lại, Chiến nam: Ve sầu thoát xác duy trì 36 suất chiếu, bán 89 vé, thu vỏn vẹn 8,4 triệu đồng. Tổng doanh thu của phim mới đạt 316 triệu đồng, trở thành dự án thua lỗ nặng thứ hai của điện ảnh Việt năm 2026, chỉ sau Vạn dặm yêu em (85 triệu đồng). Theo dự kiến, cả hai phim rời rạp trong ít ngày tới, đặc biệt khi loạt dự án nội địa mới chuẩn bị ra mắt dịp Tết Nguyên đán, khiến cuộc cạnh tranh suất chiếu thêm phần gay gắt. Với tổng doanh thu gần 126 tỷ đồng, Thiên đường máu hiện là phim Việt mở màn ấn tượng nhất năm 2026. So với các dự án ra rạp cùng giai đoạn như Ai thương ai mến (28 tỷ đồng), Con kể ba nghe (54 tỷ đồng), Running Man Vietnam mùa 3 (36 tỷ đồng), đây được xem là thành công rõ rệt về mặt phòng vé. Thành công của phim đến từ kịch bản chắc tay, dàn diễn viên diễn xuất tròn vai cùng hiệu ứng truyền thông tốt trong những tuần đầu. Tuy nhiên, việc doanh thu giảm nhanh ở giai đoạn sau cho thấy phim chưa tạo được sức lan tỏa dài hơi, phần nào phản ánh thói quen “xem sớm - bỏ nhanh” của khán giả Việt với các dự án không có yếu tố giải trí bùng nổ hoặc hiện tượng mạng xã hội đủ mạnh. Ngược lại, Chiến nam: Ve sầu thoát xác tiếp tục là ví dụ điển hình cho những phim Việt thiếu vắng ngôi sao và hạn chế chiến dịch tiếp thị. Phim ra rạp trong bối cảnh thị trường trầm lắng, không tạo được điểm nhấn nội dung, đồng thời nhanh chóng bị thu hẹp suất chiếu do lượng khán giả quá thấp. Doanh thu lẹt đẹt chỉ vài trăm triệu đồng cho thấy dự án gần như “chìm nghỉm” giữa loạt phim ngoại và các sản phẩm giải trí khác. Có thể thấy thị trường phim chiếu rạp Việt Nam đầu năm 2026 có sự phân hóa rõ rệt. Một số phim Việt có khởi đầu tốt nhưng khó duy trì sức nóng, trong khi phần lớn dự án còn lại đối mặt nguy cơ thua lỗ nặng. Khán giả ngày càng khắt khe, sẵn sàng “quay lưng” nếu phim không đủ hấp dẫn ngay từ những ngày đầu ra rạp. ĐỖ QUYÊN Hai phim Việt rời rạp Rời rạp với doanh thu hơn 300 triệu đồng, bộ phim “Chiến nam: Ve sầu thoát xác” trở thành dự án thua lỗ nặng thứ hai của điện ảnh Việt năm 2026. Phim Chiến nam: Ve sầu thoát xác do đạo diễn Trần Thanh Đa và Trần Hòa Bình đồng đạo diễn, quy tụ các diễn viên như Longka, Trương Minh Cường, Nguyễn Trần Duy Nhất, Nhi Katy, Hứa Minh Đạt, Quách Ngọc Tuyên, Huỳnh Phương, Thái Vũ, Vinh Râu… Ngựa dát vàng ở Quảng Ngãi ẢNH: NGUYỄN NGỌC
RkJQdWJsaXNoZXIy MjM5MTU3OQ==