Báo Tiền Phong số 41

9 n Thứ Ba n Ngày 10/2/2026 nhà thơ Thanh Quế VĂN HÓA - GIẢI TRÍ khoảng cách khá xa. Hồng Đăng đang phải lội ngược dòng để lấy lại những gì đã mất. Mà thời gian không đợi ai. Trong khoảng thời gian Hồng Đăng “đi vắng”, bầu trời đã thêm những ngôi sao mới, lại có những nam thần mới. Với tuổi tác và ồn ào, ngôi vị “nam thần” của Hồng Đăng sẽ phải nhường lại cho thế hệ đàn em. Nhưng với nghệ sĩ được đánh giá cao về diễn xuất như Hồng Đăng thì tìm một hình tượng mới sau thời gian dài nghỉ ngơi không phải là không thể. Anh không còn là “nam thần” thì vẫn có thể là “phi công trẻ” như trong Đồng hồ đếm ngược hay những dạng vai khác trong tương lai. NHÌN LẠI VÀ NHÌN VỀ PHÍA TRƯỚC Vụ ồn ào ở Tây Ban Nha không chỉ khiến Hồng Đăng trả giá mà Hồ Hoài Anh cũng gặp khó. Cuối năm 2024, Hồ Hoài Anh đăng MV mang tên Trầy xước trên trang cá nhân. Ca từ Trầy xước đắng đót, tác giả tự an ủi và động viên mình sau những tổn thương: “Mỉm cười gạt nước mắt đi mà sống/Sông còn chia mấy dòng/Người ta đâu có quan trọng/Sao ta chưa thể buông…”. Rất nhiều khán giả sau khi xem MV Trầy xước đã gửi Hồ Hoài Anh chiếc ôm. Nhưng họ tin Hồ Hoài Anh sẽ như phượng hoàng lửa tái sinh từ tro tàn. Một khán giả động viên nhạc sĩ: “Nước đến tận cùng thành thác đổ. Người đến đường cùng, người hồi sinh”. Ở họp báo quanh live concert đầu tiên trong sự nghiệp Vietnamese concert hồi tháng 9/2023, khi được hỏi về vai trò của Hồ Hoài Anh ở live concert, ca sĩ Hoàng Thùy Linh gây sóng gió vì những lời nhận xét ngầm chỉ về Hồ Hoài Anh và chỉ muốn “nói về tình người thôi”. Không cần trả lời thẳng câu hỏi nhưng những chia sẻ này của Hoàng Thùy Linh đủ thấy thái độ tích cực của giọng ca Để Mị nói cho mà nghe với đàn anh. Hoàng Thùy Linh thấu cảm với Hồ Hoài Anh cũng dễ hiểu. Thành công của Hoàng Thùy Linh có dấu ấn của Hồ Hoài Anh từ Bánh trôi nước, Để Mị nói cho mà nghe, Đánh đố… Và sâu xa hơn, Hoàng Thùy Linh cũng từng đứng lên từ một quá khứ buồn, để hôm nay cô được gắn biệt danh “phượng hoàng” cùng lượng fan trung thành đông đảo. Hồ Hoài Anh cũng bay lên từ tro tàn. Ca sĩ Đức Phúc xuất sắc giành ngôi quán quân tại cuộc thi âm nhạc quốc tế Intervision 2025 có công lớn của Hồ Hoài Anh. Phù Đổng Thiên Vương lấy cảm hứng từ thi phẩm Tre Việt Nam của nhà thơ Nguyễn Duy và truyền thuyết Thánh Gióng là sáng tác mới của nhạc sĩ Hồ Hoài Anh. Người đi qua những bầm dập của cuộc đời đã chia sẻ cảm xúc sau chiến thắng vang dội của Đức Phúc: “Cảm giác lúc này với tôi rất lẫn lộn nhưng hạnh phúc. Nhìn lại vài khó khăn vừa qua, đọng lại là sự biết ơn mà không lời nào diễn tả được. Vẫn còn nguyên ở đó những người yêu, người thương còn tin tưởng và âm thầm hỗ trợ, đồng hành với tôi, dù là lúc thăng hoa nhất hay lúc vô minh nhất. Họ vẫn ở đó, đặt trọn vẹn niềm tin vào tôi để tôi có thêm nhiều cơ hội được làm việc”. Anh dành lời cảm ơn cho “những người tôi yêu” và “những người yêu tôi”. Chỉ người từng phải “gạt nước mắt đi mà sống” mới thấm thía ảo ảnh hào quang. Hồ Hoài Anh chiêm nghiệm: “Hào quang cũng chỉ là nhất thời, mỗi người một giá trị. Những gì đã qua giúp tôi rất nhiều để nhìn lại và nhìn về phía trước”. Năm 2025 là một năm thăng hoa của Hồ Hoài Anh. Khán giả ít thấy mặt anh trong các sự kiện nhưng họ vẫn ghi nhận những đóng góp nhiệt tình và thành quả Hồ Hoài Anh giành được trên con đường âm nhạc. Bản mashup Phong nữ - Cô đôi thượng ngàn của ca nương Kiều Anh tại Chị đẹp đạp gió 2024 đã phủ sóng trong năm 2025. Kiều Anh đã trình diễn bản mashup này tại Y-Concert diễn ra cuối năm 2025, quy tụ hơn 90.000 khán giả. Đứng sau thành công của Kiều Anh, chính là Hồ Hoài Anh. Anh đã “đo ni đóng giày” cho ca nương với Trách trăng tàn, Phong nữ. Khai thác chất liệu dân gian, lan tỏa văn hóa dân tộc là xu hướng tích cực trong âm nhạc được khán giả nồng nhiệt đón nhận. Và “thượng đế” giờ đây cũng ít nhắc tới vết “trầy xước” của Hồ Hoài Anh. Tình yêu cùng tài năng, sự lao động nghiêm túc trong âm nhạc đã đưa Hồ Hoài Anh trở lại và “lợi hại hơn xưa”. ĐÀO NGUYÊN bộ, trưởng thành, để con sưởi ấm lòng ba”. Nghe lời, cậu thanh niên tình nguyện về Nam. Ngày đi, các chú ở Ban Tổ chức Trung ương yêu cầu đi máy bay qua Campuchia, rồi cậy giao liên đưa về chỗ ông Sáu Dân. Nhưng cậu thẳng thắn từ chối: “Thưa các chú, con không đi máy bay đâu. Đã đi Nam là phải vượt Trường Sơn. Nhiều chú, bác, anh chị là cán bộ còn trèo đèo lội suối, con mới là học sinh lớp 9 (hệ phổ thông 10 năm - PV), sao con lại đi máy bay?”. Đến lúc đi, người ta phát cho anh võng dù, tăng vinilông như cán bộ trung, cao cấp. Dũng không nhận và nói: “Tôi chỉ là học sinh, các anh, các chú là cán bộ mà chỉ nhận võng bạt, tăng nilông thì sao tôi lại được ưu tiên thế này được”. Lên đường, anh chỉ nhận tư trang đúng tiêu chuẩn chung, võng kaki và màn vải. Kể lại chuyện hành quân, nhà thơ Thanh Quế nói bằng sự trân trọng: “Những ngày hành quân, Dũng ở Chi I, tôi ở Chi II nhưng bao giờ Dũng cũng đi chậm lại để cùng đi với tôi. Dạo đó, tôi được phân công vào Khu V làm báo, nên được cấp máy ảnh, thuốc rửa ảnh, giấy ảnh, lại thêm tư trang nên hành lý rất nặng. Dũng nói, anh nhỏ con, lại yếu mà mang nặng, anh nên để em mang giúp gạo, ba lô cho đỡ nhọc”. Không chỉ lo lắng, giúp đỡ người anh chí cốt, Dũng còn hiểu tính bạn. “Biết tôi nghiện thuốc lá nặng, nên Dũng mang theo thuốc lá để thỉnh thoảng chia cho tôi. Nhưng lạ một điều là gần đến Khu V thì mỗi lần tôi xin, Dũng chỉ cho nhin nhín và bảo là hết thuốc”. Những khi nghỉ dọc đường, Dũng vẫn đến tìm người anh kết giao trên đường ra trận. Trên đường đi, Dũng có anh bạn đồng hành tên Quốc. Cùng cảm mến Thanh Quế, nên dọc đường ba người thường chơi với nhau. “Nó rất thương tôi và hay ra mặt bảo vệ tôi. Một lần nghỉ, tôi tìm được khóm lá lốt, hồi đó vật chất thiếu thốn, nên tìm được một bụi lá lốt để ăn thì quý lắm. Đang hái thì Tuấn ở Chi III, đoàn đi Trị - Thiên cũng xông vào hái. Thế rồi tôi và Tuấn cự với nhau”. Thấy có người đụng độ với anh, Dũng xông tới nạt nộ: “Mày “chơi” với anh hai tao hả mày, coi chừng tao tẩn đó”. Biết Dũng thương mình nhưng bênh mình không đúng, ông can Dũng: “Thôi đi em, anh cũng sai mà”. Hai anh em dắt tay nhau đi về. Càng đi vào Nam, khi gần tới Khu V, người em càng chăm sóc và mang vác đồ đạc giúp cho Thanh Quế nhiều hơn. Một đêm, chi trưởng báo hôm sau Chi II sẽ rẽ xuống Khu V. “Nghe lệnh, tôi tức tốc chạy sang Chi Nam Bộ tìm gặp và chia tay Dũng và Quốc. Dũng đã cầm tay tôi rất lâu, không nói một câu gì”. Sáng hôm sau, khi đi đến đường rẽ về Khu V, ông Quế thấy hai người em đang ngồi bên đường, nhác thấy ông, họ reo lên: “Chị em đi trước rồi, bọn em xin phép ở lại để chia tay anh”. Rồi Dũng rút từ trong ba lô hai tút thuốc Tam Đảo bao bạc đưa cho ông và dặn: “Anh cầm đi mà hút, anh ghiền hơn em. Bữa trước, em không cho anh biết em còn để dành thuốc, vì sợ anh đục mãi… hôm nay không còn để tặng anh lúc chia tay…”. Họ nói xong thì đứng ôm chặt nhau một lúc lâu. Dũng rút từ trong túi áo một mẩu giấy có ghi sẵn: “Liên hệ em qua chú Sáu Dân, hòm thư…”. “Dũng còn dặn tôi thêm một điều, nếu có làm thơ hay viết báo thì cứ đề tên Thanh Quế, để người ta đọc trên đài hay in trên báo sẽ dễ nhận ra nhau. Khi đi Nam, tôi định đổi bút danh Đông San Vĩ, cái tên ấy là bút danh của tôi khi làm thơ từ hồi còn ở trường Học sinh miền Nam. Nhưng nghe Dũng dặn vậy, nên sau này tôi lấy bút danh Thanh Quế luôn”, nhà thơ Thanh Quế nhớ lại. Phút chia tay, Dũng bịn rịn: “Thống nhất, anh em mình nhớ tìm nhau nghe. Địa chỉ em đưa rồi đó”. LÒNG KÍNH TRỌNG Nói đến đây, nhà thơ Thanh Quế trầm giọng. “Suốt những năm tháng kháng chiến, chúng tôi không có dịp liên lạc với nhau. Sau giải phóng, tôi hỏi nhà thơ Diệp Minh Tuyền về thông tin của ông Sáu Dân”. “Mày hỏi chú Sáu Dân làm gì?”, ông Tuyền hỏi. “Tôi có quen với Dũng, con trai chú ấy, nó hẹn liên hệ gặp nó qua ông ấy”. Khi ấy, nhà thơ Diệp Minh Tuyền mới báo cho Thanh Quế tin buồn: “Dũng vào Nam, xin làm trinh sát ở QK9. Nó dũng cảm lắm, mọi người đều khen. Nó cứ bám đơn vị miết. Ông Lê Đức Anh, Tư lệnh Khu 9 được ai nói đó, biết Dũng là con chú Sáu Dân nên nhắn đơn vị đưa về Quân khu để đỡ tổn thất. Chưa kịp rút thì nó hi sinh rồi, tội nó quá. Tội chú Sáu nữa”. “Ông Lê Đức Anh muốn rút nó về Quân khu vì không biết nó đi trinh sát theo ý của Bí thư Khu 9 Sáu Dân. Rồi tôi lại hỏi tin thằng Quốc, thì hay tin nó cũng đã hi sinh. Tôi buồn rơi nước mắt. Về sau, tôi có viết lại kỉ niệm này trong bài “Con trai chú Sáu Dân” (Báo Đà Nẵng). Ông Mai Quốc Liên mang đăng lại trên tạp chí Hồn Việt với một tên khác. Trong vài tập sách tôi có ghi lại câu chuyện về Dũng để lưu giữ kỉ niệm”, nhà thơ Thanh Quế chia sẻ. Nhà thơ Thanh Quế bày tỏ niềm kính trọng với chú Sáu Dân, tức cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt: “Tôi muốn nói thêm rằng, người cha có chức vụ cao, có thể can thiệp cho con mình đi học ở nước ngoài để bảo toàn tính mạng giữa một thời kì loạn lạc và sau này có địa vị, tiếng tăm. Nhưng không, ông đã gọi con mình trở lại chiến trường, cho con đi trinh sát, một nhiệm vụ rất cần lòng dũng cảm và dễ hi sinh, để con rèn luyện và trưởng thành”. NGUYỄN NHẬT THANH - HỮU TÍN Liệt sĩ Phan Chí Dũng, con trai cả của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt ẢNH: TL Nhà thơ Thanh Quế ẢNH: NHẬT THANH Nhạc sĩ Hồ Hoài Anh (phải) góp phần tạo nên chiến thắng của ca sĩ Đức Phúc

RkJQdWJsaXNoZXIy MjM5MTU3OQ==