Báo Tiền Phong số 30

9 n Thứ Sáu n Ngày 30/1/2026 VĂN HÓA - GIẢI TRÍ mượt, chỉ những vết sẹo mờ trên cổ, lưng,… ông Minh nói, đó là dấu tích của những lần tiêm kháng nguyên và lấy máu. Với những người ở đây, đó không phải là tổn thương mà là minh chứng của quá trình cống hiến. Trực tiếp chứng kiến một buổi lấy máu khiến trái tim tôi như thắt lại. Chú ngựa đứng yên, ngoan ngoãn đến lạ. Không phản kháng, không hoảng sợ. Dường như có mối liên kết kỳ lạ giữa con người và loài vật. Không cần lời nói, không cần thỏa thuận, sự sống được trao đi một cách lặng lẽ. Từ đàn ngựa ở Suối Dầu, mỗi năm ngành y tế được cung cấp khoảng 10.000 đến 12.000 lít huyết thanh thô. Trong đó có hơn 11.000 lít huyết thanh kháng uốn ván, 4.500 lít huyết thanh kháng dại, khoảng 1.000 lít huyết thanh kháng nọc rắn hổ cùng hàng trăm lít huyết thanh kháng nọc rắn lục, chàm quạp và cạp nia Bắc… Tôi chạm tay lên thân một chú ngựa đang đứng yên lặng. Hơi ấm từ cơ thể ngựa truyền sang lòng bàn tay, rất thật. Khó có thể hình dung rằng, chính dòng máu đang chảy trong cơ thể hiền lành ấy lại là “liều thuốc sinh tử” cho những bệnh nhân bị uốn ván, dại, rắn độc cắn ở khắp mọi miền đất nước. TÌNH NGƯỜI Ở LẠI Nếu đàn ngựa là những “chiến mã” thầm lặng thì những công nhân, bác sĩ thú y ở Suối Dầu chính là những người giữ mùa xuân ở lại nơi này. Ông Nguyễn Long Hồ (55 tuổi, ngụ xã Suối Dầu) có thâm niên hơn 30 năm gắn bó với trại kể rằng, chăm sóc ngựa cứu người không chỉ là công việc mà có mối ràng buộc rất sâu. Có những cái Tết, ông Hồ và đồng nghiệp đón giao thừa bên chuồng ngựa. Khi ngoài kia pháo hoa rực sáng, ở Suối Dầu, họ vẫn lặng lẽ kiểm tra từng con, xem chúng ăn uống ra sao, có con nào sốt sau tiêm kháng nguyên hay không. Bởi, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến cả quá trình tạo huyết thanh. Mỗi công nhân ở đây phụ trách từ 50 - 60 con ngựa. Người chăm ngựa thuộc từng thói quen, từng ánh mắt. Sự gắn kết ấy thân thiết đến mức đến giờ ăn, chỉ cần một cái vỗ tay nhẹ, cả đàn ngựa tự giác tìm về đúng dãy chuồng của mình mà không bao giờ nhầm lẫn. Nhân viên chăm ngựa không chỉ dọn vệ sinh, tắm rửa, cắt tỉa bờm mà còn thường xuyên trò chuyện, an ủi, động viên các “đứa con” của mình. Họ hiểu rằng, mỗi bước chân khỏe mạnh của đàn ngựa chính là niềm hy vọng cho hàng triệu con người... U.P Xuân Bính Ngọ 2026 gõ cửa trong nhịp chuyển mình mạnh mẽ của đất nước - khi mùa xuân không chỉ là thời khắc của cỏ cây hồi sinh, mà còn là khoảnh khắc dân tộc nhìn lại mình, chỉnh lại bước đi và hướng về phía trước với tâm thế mới. Trong dòng chảy ấy, Tiền Phong Xuân Bính Ngọ đến với bạn đọc như một ấn phẩm đặc biệt: vừa mang hơi thở thời đại, vừa neo giữ chiều sâu lịch sử, vừa thắp lên niềm tin và khát vọng của Việt Nam trong Kỷ nguyên phát triển mới, được đánh dấu bằng thành công rất tốt đẹp của Đại hội XIV của Đảng. Lấy chủ đề “Sức vươn Phù Đổng”, báo Xuân Tiền Phong mở ra một không gian suy ngẫm rộng lớn về tinh thần dân tộc - tinh thần của sự lớn lên không ngừng, của ý chí vượt giới hạn, của khát vọng bứt phá được hun đúc qua nghìn năm lịch sử. Trên nền cảm hứng ấy, hình ảnh Bác Hồ được khắc họa trang trọng qua bài viết “Vó ngựa Bác Hồ vọng núi sông” - gợi nhắc những quyết định lịch sử mang tầm vóc thời đại, nơi vận mệnh dân tộc được đặt trong sự lựa chọn tỉnh táo, nhân văn và vì tương lai lâu dài của đất nước. Báo Xuân Bính Ngọ dành dung lượng lớn cho các bài viết chính luận sâu sắc, giàu tính thời sự, phản ánh sinh động tinh thần hành động của cả hệ thống chính trị: từ yêu cầu Đoàn kết một lòng, hành động đến cùng, đến những phân tích về tư thế và tâm thế mới, định vị chiến lược, đóng góp toàn cầu, vai trò của Chính phủ hành động vì dân, Quốc hội tháo gỡ điểm nghẽn, hay sứ mệnh xung kích của tuổi trẻ Việt Nam trong kỷ nguyên phát triển mới. Đó là mạch tư duy xuyên suốt: từ tầm nhìn đến hành động, từ quyết sách đến đời sống. Một điểm nhấn giàu bản sắc của số báo là chùm bài văn hóa - văn nghệ được đầu tư công phu, trải dài từ truyền thống đến đương đại. Khi văn hóa được nhìn như một dạng “sức mạnh mềm”, khi căn tính Việt dẫn lối cho công nghiệp văn hóa, du lịch di sản, điện ảnh, âm nhạc, công nghệ và cách chơi Tết của người Việt hôm nay - tất cả tạo nên một bức tranh Tết vừa thân quen, vừa mới mẻ, vừa sâu lắng. Mảng ký sự, bút ký, truyện ngắn, thơ mang đến những lát cắt đời sống đầy nhân văn: từ biển đảo, biên cương, đại ngàn, đến những phận người lặng lẽ, những miền ký ức, những rung động rất khẽ mà bền lâu. Hình tượng Ngựa - biểu trưng của năm Bính Ngọ - được soi chiếu qua nhiều chiều kích văn hóa, phong tục, thân phận và liên tưởng nghệ thuật, tạo nên dư ba cảm xúc xuyên suốt số báo. Quốc tế, thể thao…tiếp nối tinh thần “ngựa bền đường dài” - bền bỉ, vượt ngưỡng, không khuất phục - trong những câu chuyện về khát vọng vươn lên, cạnh tranh toàn cầu và những vấn đề thời cuộc đáng suy ngẫm. Tiền Phong Xuân Bính Ngọ 2026 không chỉ là một ấn phẩm để đọc, mà là một món quà tinh thần đầu năm - để đọc chậm, ngẫm sâu, và cùng nhau nuôi dưỡng niềm tin, trách nhiệm, khát vọng cống hiến cho những mùa xuân lớn của đất nước. Tiền Phong Xuân Bính Ngọ 2026: Phát hành toàn quốc từ ngày 31/1/2026; Giá bán 99.000 đồng. TIỀN PHONG Tiền Phong Xuân Bính Ngọ 2026 – sức vươn Phù Đổng Hơn 60 năm gắn bó, nay ông Nhứt truyền lại cho hai người con trai nối nghiệp Đàn ngựa được nuôi dưỡng, chăm sóc đặc biệt như “con cưng” để hiến máu… cứu người Những chú ngựa ngoan ngoãn bước theo người công nhân đến nơi “hiến máu” Ban đầu, ông chỉ đóng cho vài đội đua ở Núi Thành. Nhưng tiếng lành đồn xa, các đội đua từ Đà Nẵng, Huế, Quảng Nam, Quảng Ngãi rồi tận Bình Thuận tìm đến đặt hàng. Mỗi chiếc ghe đều có “mật hiệu” riêng, được khắc ở đuôi ghe để nhận diện nguồn gốc - một cách khẳng định uy tín của người thợ với nghề. Theo ông Nhứt, một chiếc ghe đua tiêu chuẩn thường dài khoảng 17 mét, nặng chừng 800kg. Be thuyền làm bằng gỗ kiền kiền, sườn trong bằng gỗ mít để đảm bảo độ nhẹ và không co giãn, mê thuyền bằng nhôm. Nghe qua tưởng đơn giản, nhưng để hoàn thiện một chiếc ghe phải mất cả tháng ròng, với hàng chục công đoạn đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối. “PHẢI YÊU MỚI GIỮ VẸN NGHỀ” Những chiếc ghe đua rộng hơn 1 mét, dài gần 20 mét, đủ chỗ cho 25 vận động viên chèo cùng lúc. Khác với ghe thông thường, ghe đua không chỉ cần an toàn mà còn phải đạt tốc độ cao. Người thợ phải tính toán từng li từng tí, bởi chỉ một sai lệch nhỏ cũng ảnh hưởng đến khả năng lướt nước của cả chiếc ghe. Cơ sở của ông Nhứt nhận đóng đủ loại ghe đua, từ ghe 6 người, 8 người, 13 người đến 17 hay 25 người, với giá dao động từ 45 đến 127 triệu đồng mỗi chiếc. Mỗi năm, xuất xưởng từ 15-20 chiếc, công việc đều đặn quanh năm. Là con trai cả, anh Phạm Phú Phước đã có gần chục năm theo nghề. Dù “con nhà nòi”, nhưng phải mất hơn 10 năm anh mới thực sự thạo việc. “Làm ghe đua không có chỗ cho sự cẩu thả. Tất cả đều là kinh nghiệm cha ông truyền lại, không có trong sách vở. Nhưng quan trọng nhất vẫn là phải yêu nghề”, anh Phước nói. Giờ đây, anh Phước cùng em trai Phạm Viết Thư đã có thể đảm nhận trọn vẹn các công đoạn, sẵn sàng kế nghiệp cha. Với họ, mỗi chiếc ghe không chỉ là sản phẩm lao động, mà còn là niềm tự hào của một gia đình nhiều đời gắn bó với nghề. VĂN QUỐC

RkJQdWJsaXNoZXIy MjM5MTU3OQ==