Bên kia bờ ảo vọng

Bên kia bờ ảo vọng
TP - Một hôm, bà chị họ gọi điện thoại từ Thanh Hóa sang Mỹ, nhắn nhủ tôi “có việc gì kiếm ra tiền mang cháu nó sang đấy với”. Cháu nó là con gái chị, tốt nghiệp cao đẳng Y. Tôi hỏi chị có biết xin visa sang Mỹ khó đến mức nào không, chị tỉnh bơ: Thì tôi bán nhà đút lót cho người ta!Tôi nghĩ có giải thích thêm chị cũng không tin, lại cho rằng chỉ vì tôi không muốn giúp, nên chào tạm biệt chị. 

Về quê, gặp mặt, tôi khuyên chị nên từ bỏ ý định cho cháu ra nước ngoài theo con đường bất hợp pháp, bởi đấy là con đường xuống đầm lầy, con đường dốc dựng bên vực, con chị có thể chết bất cứ lúc nào, cái chết được pháp luật nghiêm minh báo trước, chân không sẩy vẫn rơi. Sau này, cháu sang Đài Loan lao động, khổ trăm bề, nhưng ít ra còn sống trở về. Bằng mọi cách, họ tìm đường ra đi. Cháu tôi, cháu bạn, muôn người giơ tay vẽ mộng hai tiếng nước ngoài.

Chị họ tôi ở quê, thiếu thông tin, thiếu hiểu biết, nhưng anh C người thành phố, là giáo viên, anh tâm sự với tôi đang lo năm mươi ngàn đô-la đưa cho người ta, để con gái sang Mỹ theo diện kết hôn, kết hôn giả. Người ta, ai đó vẽ một bức tranh thật rực rỡ, bức tranh có cầu thang dát vàng đặt trước đôi chân hãy còn chênh vênh của cháu. Sang đó, làm nail, chỉ cần một năm là trả xong nợ, cả đời còn lại vinh hoa phú quý, ngồi lo đếm tiền. Anh ơi, làm nail cực khổ thế nào anh biết không? Một thân một mình nơi xứ lạ khó cỡ nào anh biết không? Nguy cơ bị phát hiện bị bỏ tù bị trục xuất cao mức nào anh biết không? Đừng đi cách ấy, ở lại, có thể nghèo, nhưng con anh bước trên đường được vô tư ngẩng mặt chào sớm mai.

Sau cuộc nói chuyện hai hôm, báo đăng tin đường dây người Việt kết hôn giả với người Mỹ ở Texas bị phanh phui. Anh C vẫn kiên định: trăm vụ mới lộ một, chẳng qua không may. Tôi câm luôn. Biết nói gì, biết nói gì đây, khi khát vọng đổi đời bùng cháy thiêu đốt mọi can ngăn, khi ánh sáng nơi thiên đường ảo mộng che hết mọi lý lẽ.

Thiên đường? Mỹ hay Anh không phải thiên đường cho người đã nghèo lại mất tự do. Muốn bước tới cửa thiên đường, anh cần may mắn, cần thông minh, cần chăm chỉ. Mà nếu có những đức tính ấy, may mắn ấy, ở lại Việt Nam, anh vẫn tạo dựng được thiên đường cho gia đình mình. Nước ngoài, đi nước ngoài, đôi khi như cuộc vượt thoát, mà vượt khỏi chuyện nào, thoát khỏi cái gì, phía trước là đâu, người đi không rõ.

Người giàu thường giải thích họ di cư vì giáo dục, vì tương lai con cái. Người nghèo tìm cách đi chui vì tiền, vì khát vọng đổi đời.

Thú thực, trừ giới siêu giàu ra đi từ các thành phố, tôi chưa thấy người Việt nào dễ dàng một bước lên nấc thang thiên đường nơi xứ người. Du học sinh ư, trầy da tróc vẩy học hành - tìm việc - đi làm - thích nghi. Đoàn tụ gia đình, theo vợ theo chồng ư, chẳng phải ai cũng yêu cũng lấy được người tốt rồi sống hạnh phúc mà vơi đi nỗi nhớ quê nhà, “nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương”.

Tôi chưa đủ trải đời, chưa thấu hiểu hoàn cảnh, cũng như không có quyền khuyên ai đó đừng đi. Nhưng nếu ra đi, xin hãy chọn con đường đúng, con đường có ánh mặt trời, con đường có thể ngẩng đầu nhìn lên, con đường sống. Theo đường ấy, có thể ít tiền hơn nhưng rộng rãi bằng phẳng, nhiều nắng ấm. Như người cháu họ khác của tôi, xuất khẩu lao động sang Úc, làm trong nhà máy giết mổ gia súc, vốn sáng dạ lại chăm chỉ nên khi hết hạn hợp đồng được ông chủ bảo lãnh ký tiếp hợp đồng khác. Giờ cháu mua nhà cửa, đưa vợ con sang, đi học thêm, cánh cửa thiên đường cháu mơ ước đang hé mở.                                                          

MỚI - NÓNG

Có thể bạn quan tâm

Khó 'ló' linh hoạt

Khó 'ló' linh hoạt

TP - Khoản dự phòng ngân sách năm 2021 được thông báo đã sử dụng hết (cho công tác phòng chống dịch) khiến áp lực “mở cửa kinh tế” càng bức bách. Người dân cần mưu sinh, doanh nghiệp mong phục hồi, như vậy ngân sách mới có nguồn thu.
Để đến 'ngày Tự do'

Để đến 'ngày Tự do'

TP - Thế giới sẽ tiến tới việc sống chung với dịch bệnh COVID-19 và đang có xu hướng xem nó như một “bệnh đặc hữu”. Covid cũng thử thách kỹ năng quản trị của nhiều người có trách nhiệm các cấp ở nước ta và đích mở cửa kinh tế như một dấu mốc để các địa phương thực hiện.
Thẻ xanh

Thẻ xanh

TP - Thẻ xanh mà tôi đang nói đến là chứng nhận điện tử dành cho những người đã tiêm đủ 2 mũi vắc xin COVID-19. Gọi đây là những tấm thẻ mơ ước cũng không quá, vì đó không chỉ là ước mơ về một ngày hết giãn cách, được ra đường đi làm việc, mưu sinh trở lại, mà còn giúp thành phố sẽ dần khôi phục và phát triển kinh tế sau những ngày kiệt quệ vì dịch bệnh tấn công.
Tay nghề từ thiện

Tay nghề từ thiện

TP - Rolf Dobelli trong cuốn " Nghệ thuật tư duy rành mạch ", đặt câu hỏi rằng với nhiều người làm thiện nguyện liệu có phải "chỉ để ve vuốt cái tôi" của họ? Tôi cũng tự hỏi, là với lời kêu gọi thiện nguyện và những khoản tiền khủng dễ dàng nhận về, liệu các nghệ sĩ đã và đang làm một việc mà họ thiếu tay nghề?
Không chủ quan

Không chủ quan

TP - Sau nhiều ngày đóng cửa im ỉm vì thực hiện lệnh giãn cách xã hội, sáng ngày 9/9, cánh cửa một quán hủ tiếu bình dân khá lâu đời trong khu Cư xá ngân hàng (quận 7, TPHCM) đã mở ra.
Giấy đi đường không chạm

Giấy đi đường không chạm

TP - Hôm qua, nhiều người dân Thủ đô khấp khởi mừng khi thành phố Hà Nội quyết tâm trở thành top 3 địa phương đứng đầu cả nước về ứng dụng chuyển đổi số trong một chương trình tổng thể, quy mô lớn được chính thức phê duyệt.
Sao lại thế!

Sao lại thế!

TP - Nhìn những dòng người tắc nghẽn sau chỉ lệnh đổi giấy đi đường của UBND TP Hà Nội, nhiều người không khỏi ngán ngẩm. Mấy ngày nghỉ lễ, nhiều doanh nghiệp bỏ công nghiên cứu văn bản nhưng không phải ai cũng biết mình thuộc nhóm nào trong sự phân loại của chính quyền. Thậm chí, doanh nghiệp cử người lên tận UBND phường hỏi nhưng ngay đơn vị hành chính cấp này cũng lúng túng.
Cộng hưởng

Cộng hưởng

TP - Mùa Thu cách đây 76 năm, hàng triệu con tim náo nức khi được làm chủ đời mình, làm chủ vận mệnh đất nước. Sông núi Việt Nam ca khúc khải hoàn giữa mùa Thu Cách mạng. Ý chí đó, tinh thần đó luôn vang vọng tới mai sau, nhất là vào mỗi dịp lễ kỷ niệm Quốc khách.